Tác giả: Tô Lạc
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341368
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1368 lượt.
thể mình như nóng ran lên. Một cảm giác đau nhói không thể dùng lời để diễn tả như đang từ từ gặm nhấm da thịt anh. Anh quay người bước vào phòng tắm, đóng cửa lại. Thôi được rồi, còn tiếp tục thảo luận ướt hay không ướt với cô nữa, chi bằng giết anh đi còn hơn, cứ nghe theo lời cô, tắm vậy.
Nhưng... anh lại mở cửa một lần nữa, Tiểu Viên vội vã hỏi: “Lại sao thế?”
Anh hạ thấp giọng, đỏ mặt nói: “Anh đã lấy quần áo đâu, tắm sao được?”
Tiểu Viên nhanh nhảu nói: “Không phải vội, để em đi lấy cho. Anh cứ tắm luôn đi, đừng mặc bộ quần áo ướt này nữa.”
Anh ngoan ngoãn trở vào, lúc này tốt nhất là không nên tranh luận với cô làm gì cho an toàn.
Tiểu Viên cũng trở về phòng thay một bộ quần áo khác. Tới lúc cô sang căn nhà Thang Hi Hàn đang ở để lấy quần áo giúp anh mới chợt kêu lên thê thảm: “Chết rồi, làm sao giờ?” Cô trở về phòng khách, nhìn đống quần áo nam đang bay phấp phới như cờ Liên hợp quốc ngoài ban công kia (bao gồm cả nội y), có cảm giác đại nạn sắp giáng xuống đầu, cô chỉ muốn bay đi cho xong.
“Viên Viên, em đưa quần áo vào cho anh được không?” Anh bắt đầu gọi với ra.
Tiểu Viên đầu óc rần rần, “ừ” một tiếng, đưa quần áo vào bên trong.
Nhưng một lúc sau...
“Viên Viên, quần trong của anh đâu? Lấy giúp anh với, em quên rồi.”
Ý, anh không mặc không được sao? Dù sao thì em cũng đâu có nhìn thấy! Nhưng mà những lời này nói ra có được không? Tiểu Viên thấp giọng nói nhỏ: “Gì nhỉ? Thang Hi Hàn... hay là... anh mặc lại chiếc quần hôm nay được không, hi hi,..., chắc cũng không bẩn lắm đâu nhỉ?”
Thang Hi Hàn ngẩn người trong phòng tắm. Nghe những lời này, ý cô như muốn nói anh không cần phải mặc đâu, mặt lại càng đỏ hơn, nghĩ bụng, em đang làm cái trò gì thế hả Chu Tiểu Viên? Giọng nói bất giác có chút bực bội: “Em nói gì cơ?”
Tiểu Viên nghĩ bụng, chẳng lẽ không mặc lại được thật à? Lẽ nào thực sự rất bẩn sao? Cô cẩn trọng nói: “Nếu một mặt không mặc lại được, hay là anh lộn lại mặt kia đi?”
“Chu Tiểu Viên!” Thang Hi Hàn phát hỏa. “Em đang làm cái trò gì thế hả?”
Tiểu Viên nghe thấy tiếng anh, tim đập thình thịch, không biết nói gì nữa, đành nói thật: “Ờ, ừm, em không cẩn thận nên đem giặt hết quần áo của anh rồi. Vì phơi quần áo nên mới bị khóa ở ngoài như vậy”
“Sao em ngốc thế! Thế mà em còn bảo anh đi tắm, lại còn bảo đi lấy quần áo giúp anh!” Giọng nói phía bên kia cánh cửa có vẻ rất vô vọng.
Giọng Tiểu Viên như sắp khóc, nói: “Không phải em cố tình mà, em cũng vừa mới nhớ ra thôi! Anh mặc lại cái cũ một lần là được mà?”
“Anh vứt vào trong bồn nên ướt hết rồi, không mặc được nữa.” Anh nghiến răng nói từng từ, từng từ một.
Làm sao bây giờ? Mặc của em? Hay là không mặc? Hai phương án này, Tiểu Viên cảm thấy đều khả thi, nhưng tại sao lại không nói ra? Cô cảm thấy, nếu nói ra, thì nhất định sẽ rất thảm!
Vẫn may, trong lúc đang không biết nói gì thì anh đã lên tiếng trước: “Ở cổng khu nhà có cửa hàng tạp hóa đấy, em đi mua đi, anh đợi.”
“Thang Hi Hàn...”
“Không nói thêm gì nữa! Không ý kiến gì nữa! Không thắc mắc gì nữa!”
Hét cái gì mà hét chứ, anh nghĩ mình đang quay phim Thủy Vân Gian[1'> chắc? Tiểu Viên lẩm bẩm. Chẳng qua cũng chỉ là giặt chiếc quần trong của anh thôi, có gì mà phải làm ầm lên chứ? Người ta cũng có định nói gì đâu, chỉ định hỏi anh mặc size bao nhiêu thôi, dùng đồ PurCotton hay là Lycra?!
1. Tên một bộ phim truyền hình của đạo diễn Thẩm Di.
Tiểu Viên bực bội đi xuống, nghĩ thầm, đó quả thật là lỗi rất lớn sao? Cứ cho là không mặc đi, thì cũng có ai biết đâu cơ chứ, đúng không nào?
Nghe thấy tiếng Tiểu Viện mở cửa, anh nói, giọng sốt ruột: “Mau lên đi em!”
Tiểu Viên nhìn chiếc quần trên tay, có chút nghi hoặc, định nói chuyện với anh một chút: “Thang Hi Hàn, em mua về rồi đây, nhưng mà, anh nghe em nói này, là thế này, quần áo khi mới mua về thì nên giặt qua một lần nước, đặc biệt là quần áo bó sát người, nếu không sẽ không vệ sinh lắm.”
“Em ngơ à? Giặt thì chẳng phải sẽ ướt sao, thế thì mặc kiểu gì? Thôi, em đừng nói nhiều nữa, đưa cho anh đi!” Anh hé cửa phòng tắm, đưa tay ra với lấy.
Tiểu Viên rụt rè đưa ra, trong lòng cảm thấy thứ đồ chưa giặt này nếu trực tiếp mặc lên người thì thật là ghê quá! Chẳng phải các bác sĩ vẫn nói, sau khi đi vệ sinh phải rửa tay, nếu không thì rất có thể sẽ bọ nhiễm bệnh gì đó sao?
Bất giác, trong đầu Tiểu Viện lóe lên một tia sáng. Cô giật lại chiếc quần vừa đưa ra, ngọt ngào khẩn cầu: “Thang Hi Hàn, hay là, anh dùng tạm băng vệ sinh hằng ngày của em nhé? Vừa vệ sinh vừa không phải giặt.”
“Chu - Tiểu – Viên! Em im miệng cho anh nhờ!!!”
Sư tử cũng chẳng gầm to bằng anh, Tiểu Viên cảm thấy rất ấm ức, nghĩ bụng, chưa hiểu rõ chuyện gì đã làm ầm cả lên. Có phải bảo anh dùng băng vệ sinh bình thường đâu cơ chứ, mà là loại hằng ngày, hiểu chưa? Không phải cái loại dày dày ấy! Còn kêu gì? Lẽ nào lại để cho anh ấy mặc chiếc quần không vệ sinh như thế thật? Tuyệt đối không được! Tiểu Viên dùng lực giật mạnh, kéo chiếc quần lại.
Giọng của Thang Hi Hàn có lẽ không thể cao hơn đư