Tác giả: Tô Lạc
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.
ợc nữa rồi, dù sao thì cũng chỉ có cao hơn chứ không thể có cao nhất, mà không phải ai cũng có thể làm được, có phải Vitas[2'> đâu cơ chứ?
2. Một nghệ sĩ Opera người Ukraina.
Anh cố gắng kiềm chế giọng nói của mình nhưng cuối cùng cũng không thể giữ cho ngọn lửa không thổi lên bùng bùng: “Chu Tiểu Viên, em mà không đưa vào đây, anh ra ngoài thì em cứ chờ đấy!”
Đã định đưa ra rồi, tại sao Tiểu Viên lại vội vã rụt tay lại như vậy? Lúc ấy, trong đầu Tiểu Viên chợt lóe lên câu chuyện kéo dài mười mấy phút đã xảy ra ở bệnh viện cô làm vài ngày trước.
Một người đàn ông trung niên chạy từ tầng một lên tầng bốn, rồi lại từ tầng bốn chạy xuống tầng một, chạy đi chạy lại mấy vòng. Một người phụ nữ trung niên đuổi đi đuổi lại mấy vòng, đuổi được rồi thì cầm giày đập lấy đập để, một chiếc bị gãy, liền lấy chiếc còn lại đập tiếp. Vừa đập vừa mắng mỏ, vừa đuổi vừa đánh,... khung cảnh lúc ấy, cứ như là... Dung ma ma xuyên không. Hai người đuổi nhau chí chết ấy đều có sự kiên trì đến đáng kinh ngạc, người phụ nữ trong lúc rượt đuổi, mắng đến nỗi lớp trang điểm cũng trôi hết, tóc tai rối bù, lúc tăng tốc độ, mái tóc bay phần phật, như bị điện mấy trăm vôn giật.
Khung cảnh ngày hôm ấy trước nay chưa từng xảy ra. Lầu trên lầu dưới, ngoài các bác sĩ ra, bệnh nhân cũng xúm lại xem. Cuối cùng, bệnh viện phải gọi tất cả bảo vệ tới mới có thể chấm dứt cuộc chiến đấu ác liệt ấy.
Ai mà biết được người phụ nữ đang thở không ra hơi và người đàn ông đang mồ hôi đầm đìa kia hóa ra lại là vợ cùng chồng đi khám Nam khoa. Phát hiện có bệnh sinh lý, bà vợ nổi cơn tam bành lao đến đánh chồng. Người chồng oan ức, giơ tay lên trời thề rằng không hề làm chuyện gì có lỗi với vợ. Đường đường một người đàn ông mà lại nước mắt đầm đìa, nói: “Nếu tôi mà ăn vụng thật thì cũng phải biết chùi mép chứ, sao lại để bà đi khám cùng thế này được?”
Cuối cùng, bác sĩ phải đứng ra giải thích: “Việc lây nhiễm bệnh sinh lý mà không qua quan hệ nam nữ cũng không phải không thể xảy ra, mặc dù tỉ lệ rất thấp, nhưng vẫn có thể có. Vì vậy, mọi người nên tránh sử dụng trực tiếp các thiết bị vệ sinh công cộng, phải rửa tay, chú ý vệ sinh cá nhân.”
Tiểu Viên nghĩ, đây chẳng phải là liên quan đến vấn đề vệ sinh cá nhân hay sao? Cô hãy còn nhớ người phụ nữ nọ nói lúc rời đi vẫn còn gầm gừ: “Tôi không cần biết ông làm sao mà mắc bệnh, tôi nói cho ông biết, từ nay đừng có hòng chạm vào tôi!”
Anh thấy đấy, có khi vệ sinh cá nhân chỉ liên quan đến một cá nhân, cũng có khi liên quan đến mọi người, à không phải, không phải mọi người, nhưng ít nhất cũng liên quan đến hai con người đấy!
Xấu hổ quá, mình đang nghĩ gì thế này? Mặt Tiểu Viên đỏ ửng, trông như quả hồng phơi nhiều nắng, nóng bừng, như thể chạm vào là nước sẽ chảy ra.
Nghĩ vậy, Tiểu Viên ghé sát vào cửa phòng tắm, nói: “Thang Hi Hàn, thế này quả thật mất vệ sinh lắm. Em nghĩ ra rồi, em sẽ dùng máy sấy sấy khô cho anh nhé, một lúc là được thôi, anh chờ thêm chút nữa nhé! Nếu không thì anh ra ngoài, rồi tí nữa vào mặc cũng được.”
Thang Hi Hàn ở phía bên kia cánh cửa, máu trong người đã bắt đầu chảy ngược lên, lúc này trừ việc bị cô làm cho ức chế, còn có một thứ khác đó là...
Anh hoàn toàn không biết mức độ đen tối của câu nói này là bao nhiêu, càng nói càng lớn.
“Được rồi, được rồi, em không cần phải nói nữa! Mau đi đi” Giọng của anh trầm và sâu, như cảm giác mất bình tĩnh và tức giận khi bị muỗi đốt vậy.
“Ừ.” Không ngờ anh không tranh luận gì với cô nữa, cũng chẳng nói lớn tiếng nữa, bỗng nhiên cô lại có chút lo lắng, lẽ nào cô thực sự rất quá đáng sao? Đã làm cho anh tức giận lắm sao? Cô vừa bật máy sấy sấy chiếc quần mà lát nữa anh sẽ mặc, vừa dò hỏi:
“Thang Hi Hàn, anh vẫn còn ở đấy đấy chứ?”
Anh sắp bị cô làm cho tức chết, bực bội đáp lại: “Sắp không còn ở đây nữa rồi.”
Tiệc tàn tính sổ
Tiểu Viên vẫn chưa dám báo cáo cho “tổ chức” về chuyện tình yêu, lại còn giả đò nhờ mẹ giới thiệu cho một mối. Do lo lắng, Chủ nhật tuần trước cô bị đau bụng, vì thế không về nhà. Còn Chủ nhật tuần trước nữa, thì là Mục Mục bị đau bụng, nên cũng không về nhà. Còn Chủ nhật tuần trước trước nữa thì sao? Cô cũng chẳng nhớ nữa.
Nói chung, một ngày trước, mẹ cô gọi điện thoại, lúc đang kể chuyện hằng ngày ở nhà thì đột nhiên nhắc tới, “thế mấy Chủ nhật tiếp theo thì ai bị đau bụng nữa đây?” khiến cho Tiểu Viên chết khiếp, ngã từ trên ghế xuống đất đau điếng.
Lần này thì Tiểu Viên chẳng phải viện cớ làm gì nữa. Mối quan hệ tình cảm của cô với Thang Hi Hàn, cộng thêm mối quan hệ hàng xóm nữa, thì dễ nói hay khó nói đây? Vấn đề này khiến cho Tiểu Viên suy nghĩ mông lung suốt bữa ăn sáng.
Thang Hi Hàn đặt một cốc cà phê tới trước khuôn mặt rầu rĩ của Tiểu Viện, nhân tiện liếc mắt một cái: “Viên Viên, còn ăn nữa thì ngón tay em cũng không còn đâu.”
Tiểu Viên tức tối bước lại: “Anh đứng đây làm gì hả? Sao không đi tiếp? Anh không đi thì cũng gọi em lại chứ, để người ta đi một mình như con ngốc.”
“Ai