Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.

ng đêm lạnh căm căm.
Người qua đường mỗi khi đi qua hai người đều không giấu được sự tò mò, liếc trộm hai người một cái. Ngọn đèn đường màu vàng cam toả ra từng tia sáng ấm áp, nhẹ nhàng bao trùm lên cơ thể hai người. Có lẽ trong mắt của những người đi đường đã không kìm chế nổi và cười thầm, cũng cảm thấy đây quả là một khung cảnh vô cùng bình yên.
Không lâu sau, anh chợt nghe thấy âm thanh tóp tép, những giọt nước rơi vào cổ, chợt có cảm giác giật mình: “Em đang làm gì thế?”
“Em... em đang ăn táo.”
Hãy còn thoải mái quá nhỉ? Sắp ăn cả cổ anh rồi đây này. Thang Hi Hàn dở khóc dở cười: “Em lấy đâu ra táo thế?”
“Em không biết, tự nhiên lúc nãy mò thấy trong túi áo, anh ăn không?”
“Không ăn!”
“Ăn đi mà, ngọt lắm.”
“Em ngậm miệng lại cho anh, Chu Tiểu Viên! Chờ đấy, xem ngày mai anh xử lý em thế nào, đã say rượu rồi lại còn lằng nhằng với tên khác, giờ lại còn ăn táo trên cổ anh nữa!”
“Nhưng mà táo ngọt lắm, anh ăn một miếng đi.” Cô vẫn y như hồi nhỏ, giơ quả táo ra trước mặt anh một cách rất sỗ sàng, rồi đưa hết từ trái lại đưa qua phải, lúc lắc trên lưng anh. Anh chỉ biết trả lời: “Được rồi, được rồi, anh ăn, em đừng có lắc nữa!”
Một người lớn thế này, giữa mùa đông ôm người khác chặt như buộc bánh chưng, trọng lượng cũng không hề nhẹ, sao mà có thể giữ cho cô ấy không lắc được chứ? Nghe tiếng anh cắn một miếng, cô mới hài lòng buông tay ra, tiếp tục ăn một mình.
Một lúc sau, chẳng có động tĩnh gì trên lưng nữa, xem ra cô nàng ăn hết táo rồi. Mặc dù bây giờ cô mê mệt chẳng biết gì, chắc là cũng chẳng hỏi han được gì, nhưng anh vẫn không kiềm chế nổi, hỏi: “Viên Viên, hôm nay em đã hẹn trước với cái tên Lý Phổ đó đấy à?”
Trên lưng vẫn im lìm, anh vừa có chút ghen tuông, có vừa chút ngại ngùng. Không nói năng gì chẳng lẽ coi như là thừa nhận? Anh cũng im lặng, hàng ngàn hàng vạn cảm giác rối bời trong lòng mà không thể nói ra. Đến gần chiếc xe, anh đặt cô xuống, quay đầu nhìn lại mới phát hiện, hoá ra cô vừa ngậm hạt táo vừa ngủ.
Anh nhẹ nhàng đặt cô lên xe, dùng tay móc hạt táo trong miệng cô ra, vứt đi. Hình như cô cũng cảm nhận được, chép chép miệng vài cái, rồi lọ mọ tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất và chìm sâu vào giấc ngủ. Anh nhìn thấy cảnh đó, bất chợt bật cười, dịu dàng hôn nhẹ lên đôi môi cô đang chu ra, trên đó vẫn còn chút mùi vị của quả táo.
“Uống nước!” Cô đập xuống giường, chẳng nể nang gì, hét lên. “Uống nước! Hu...”
“Được rồi, chờ một lúc, đừng gào nữa!” Thang Hi Hàn nói xong cũng ngẩn ra, còn cô ngồi trên giường nôn thốc nôn tháo.
Một mùi chua bốc lên.
Cô vợ nhỏ của anh ngồi giữa một đống sản phẩm, dùng đôi mắt lờ đờ nhìn về phía anh.
Thang Hi Hàn tức giận nói: “Lần sau mà em còn dám uống rượu nữa thì đừng có trách anh!”
Lúc này Tiểu Viên như cũng biết điều, ngoan ngoãn gật gật đầu.
“Đừng có nôn nữa, còn nôn nữa là anh đánh cho đấy.” Thang Hi Hàn vừa dọn dẹp đống sản phẩm vừa nói.
Tiểu Viên lại ngoan ngoãn gật đầu một cách đáng thương, một giọt lệ tràn ra nơi khoé mắt.
Thang Hi Hàn thở dài một tiếng, mất sạch dũng khí.
“Được rồi, được rồi, ngoan nào, không mắng em nữa. Lần sau phải nhe lời, biết chưa?”
Cô sung sướng ngã vào vòng tay anh. Lợi dụng lúc đầu gục xuống, cô tựa vào người anh lau sạch khoé miệng.
Họ cứ ngồi như vậy đến mãi nửa đêm.
Cô ngủ cực kỳ không yên, Thang Hi Hàn chỉ còn cách ngồi bên cạnh cô.
Lại đòi uống nước! Thang Hi Hàn đỡ cô dậy, đưa chiếc cốc qua, cho cô uống được một ngụm.
Cô no nê nằm vật xuống, lẩm bẩm một câu: “Thang Hi Hàn là một tên tồi.”
Sặc! Anh không uống nước mà cũng bị mắc nghẹn. Cái cô Chu Tiểu Viên này!
“Thế ai thì tốt đẹp hả? Lý Phổ à? Em mới quen anh ta chưa được bao lâu. Đồ ngốc!”
“Lý Phổ? Lý Phổ... anh ta đang cưa cẩm em, còn tặng hoa, được một thời gian rồi...” Cô lẩm bẩm một cách vô thức.
“Còn thế nữa?” Thang Hi Hàn khổ sở phục vụ suốt một đêm, chẳng được cảm ơn câu nào, lại còn bị nói là tên tồi, tình địch thì tự nhiên ở đâu chui ra, đúng là điên hết chỗ nói!
Sau khi đánh mất “quả lựu đạn”, Chu Tiểu Viện chìm vào giấc ngủ ngon lành. Còn lại Thang Hi Hàn cứ nhìn khuôn mặt cô, rồi nghiến răng nghiến lợi, lòng dạ rối bời.
Mẹ Tiểu Viện bị say xe nặng, nên trước giờ rất ít khi ra ngoài. Nhưng một buổi sớm nọ, bà đã chuẩn bị đầy đủ thuốc men, cùng với bố Tiểu Viên lên đường. Cô con gái dọn ra ngoài cũng khá lâu rồi mà vẫn chưa về nhà lấy một lần, nói là Quân Quân có một căn nhà ở gần bệnh viện nên cô tạm thời dọn về đó ở tạm. Nhưng cái con bé này, từ bé đã chẳng giấu được chuyện gì, bà có cảm giác dạo gần đây cô có gì đó không bình thường, chắc không đơn giản chỉ là chuyện chuyển nhà. Chẳng ai hiểu con gái bằng mẹ, thế là bà quyết định đích thân tới xem sao.
Khi hai ông bà đến cổng khu nhà thì có chút bất ngờ. Toàn những căn nhà đẹp thế này, chắc là mới xây đây. Chắc là phòng để chuẩn bị kết hôn đây. Quân Quân để cho Tiểu Viên ở?
Đến chỗ thang máy nhưng không lên được, mẹ Tiểu Viên nói vào bộ đàm rồi đứng đợi. Lúc sau, một giọng nói uể oải, mệt


XtGem Forum catalog