Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Hoa Nở

Thời Gian Hoa Nở

Tác giả: Tô Lạc

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

ã không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là anh giống một cây xanh tràn trề nhựa sống, cắm chặt rễ vào sâu trong trái tim cô. Trong thời gian rất ngắn, cái cây ấy đâm chồi nảy lộc, cành lá của nó vươn tới mọi ngóc ngách trong tâm hồn cô. Có anh, giống như có một tán cây rộng lớn che mưa chắn gió cho cô, để cô yên tâm dựa vào, không có anh, giống như đem nhổ bật cả gốc của cái cây ấy lên, hút cạn đi từng mạch, từng mạch nhựa sống của nó vậy. Nỗi đau ấy, giờ đây cô đã cảm nhận được một cách trọn vẹn.
Cô chạy ra ngoài như nhân vật chính trong một câu chuyện tình buồn, mặc dù cô chạy không nhanh nhưng anh cũng chẳng thể nào đuổi kịp!
Chạy một mạch ra đến bến xe thì vừa lúc một chiếc xe đi tới. Cô lên xe rồi khóc như ở chỗ không người, khiến mấy cậu con trai ngồi xung quanh sợ hãi, đồng loạt đứng dậy nhường chỗ. Nhân viên thu vé nhìn cô, hỏi một cách khó khăn: “Này cô gái, cô muốn đi đâu? Cô muốn mua vé tới đâu?”
Trên xe đang phát bài hát, Tiểu Viên vừa nghe nhân viên bán vé hỏi, vừa nghe tiếng hát của người con gái si tình trong loa phát ra: Em xếp hàng chờ mua cho mình một tấm vé tình yêu. Cô liền rút chiếc ví ra ném vào tay người bán vé: “Tôi muốn về nhà!” Nhân viên bán vé nhìn vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng của Tiểu Viên, lập tức tự động bán vé.
Tiếng chuông điện thoại vang lên mấy lần. cô vừa khóc vừa bấm nút từ chối, những lần sau thì không thèm để ý nữa, cứ để cho điện thoại đổ chuông đến lúc hết pin. Biết đường gọi điện thoại, sao không biết đường đuổi theo chứ? Tôi không tin là anh chạy không nhanh bằng tôi!
Nghĩ đến đây, cô càng khóc to hơn. Gia đình nhà người ta ba người êm ấm, mày còn ngồi đấy mà mơ mộng anh sẽ đuổi theo sao? Mày bị điên à? Có phải không? Vẫn còn muốn làm kẻ thứ ba tốt bụng trong thời đại mới à?
Chiếc xe dừng lại, không thấy đi tiếp nữa, một chú lớn tuổi xoa xoa bụng, cầm cốc trà đứng bên cạnh cô, nói: “Này cô gái, đến nơi rồi, còn không xuống xe à?”
Tiểu Viên mơ màng: “Đến chỗ nào rồi ạ?”
Chú kia nói: “Đến An Huy rồi. Cô ngồi suốt ba tiếng liền, không biết là đi đâu sao?”
Tiểu Viên khóc thét lên: “Cháu chỉ muốn về nhà, chứ làm sao cháu biết xe này đến An Huy. Cháu muốn về nhà!”
Chú lớn tuổi chép miệng: “Hôm nay thì không được rồi, đành để ngày mai bắt xe thôi, buổi tối không có xe về đâu.”
Điện thoại hết pin, nửa đêm canh ba khóc lóc như ma nữ hiện hồn, không biết mình đã bị đưa đến nơi nào nữa.
Đêm càng khuya, thân gái dặm trường, lại còn bị vứt ra cái chốn nào chẳng biết. Tiểu Viên lau nước mắt, bước xuống xe đi tìm nhà nghỉ, mặc dù tiền mặt không đủ nhưng may là cô có thẻ. Khi bước qua đại sảnh của nhà nghỉ chợt cô nghe thấy có người gọi mình: “Tiểu Viên?”
Ở nơi này mà cũng có người nhận ra mình, trong lòng Tiểu Viên chợt cảm thấy ấm áp lạ thường.
Khi Lý Phổ nhìn thấy cô, cũng có chút không dám chắc, sao cô ấy có thể xuất hiện ở đây vào giờ này được? Sau khi đã chắc chắn, chỉ có thể dùng từ “nhân duyên trời định” để miêu tả tâm trạng kích động của anh lúc này mà thôi.
Trái tim Lý Phổ hò hét một cách sung sướng. Không còn móng vuốt của con chim ưng gian ác kia nữa, cũng chẳng còn tiếng gầm của con sư tử châu Phi nọ, gà con ơi, cuối cùng thì cũng chỉ còn lại anh và em, anh sẽ thể hiện thật tốt. Ừ!
Suốt đêm Thang Hi Hàn không ngủ được, ngơ ngẩn ngồi trong nhà đợi cô. Cô vẫn ngang bướng y như hồi nhỏ, chẳng thèm nghe anh nói lấy một câu, cứ thế cắm đầu chạy đi. Vì trên tay đang bế Nham Nham, chỉ chậm có nửa giây, anh đã không kịp đuổi theo. Nhớ hồi còn nhỏ, cô chưa bao giờ qua môn chạy bốn trăm mét khiến anh tức tối đến đau cả bụng, sao lúc này lại có thể chạy nhanh đến thế cơ chứ? Cô chẳng có chút tự tin nào, và cũng chẳng tin tưởng anh một cách rất vô lý, làm cho anh bứt rứt suốt cả đêm.
Cô mắng anh, mắng thậm tệ, anh chẳng biết làm thế nào, chỉ biết cười cho qua. Lẽ nào đây là sự sắp đặt của số phận?
Cô đã đi đâu? Anh gọi điện tới tất cả nhừng nơi có thể gọi, đi tất cả những nơi có thể đi đều không thấy. Lúc trời hửng sáng, anh mở cửa đứng ở cạnh thang máy chờ cô. Người đi làm bắt đầu đông dần, anh xuống đứng ở cổng khu nhà đợi cô.
Khi Tiểu Viên xuất hiện trong tầm nhìn của anh, đôi mắt Thang Hi Hàn như có thể tóe ra lửa.
Tiểu Viên nhìn thấy bộ mặt hằm hằm của Thang Hi Hàn, thấy ánh mắt gầm gừ của anh đang dán vào Lý Phổ, cô chợt chột dạ. Không phải chứ? Anh mới là tên sở khang đáng ghét. Nhưng sao bị anh nhìn một cái, trong lòng cô lại run bần bật thế này?
Ánh mắt Tiểu Viên trôi nổi bất định, dáng vẻ như bị mất hồn.
Lý Phổ nhìn theo ánh mắt cô, bắt gặp Thang Hi Hàn, bất chợt cũng cảm thấy chột dạ. Nói gì thì nói, người này mới là nhân vật chính, mặc dù chưa kết hôn, nhưng trên danh nghĩa vẫn là thế, anh và bạn gái người ta cùng trở về lúc sáng sớm, điều này đúng là tình ngay lý gian.
“Chu Tiểu Viên, em qua đây cho anh.” Thang Hi Hàn lạnh lùng nhìn Lý Phổ, giọng nói lại hướng về phía Tiểu Viên.
Chu Tiểu Viên bước về phía anh theo phản xạ, chợt giật mình nghĩ lại, chẳng cần phải nghe theo anh.
“Lý Phổ, cảm ơn