Tác giả: Tô Lạc
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.
ách sạn đón em muộn một chút nhé!”
Tiểu Viên “hứ” một tiếng rồi quay người bước đi, bỏ Thang Hi Hàn lại đằng sau mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ đi mua vài cái bánh về mà cũng tức giận được ư?
Diệp soái đang ngủ ngon thì bị đánh thức, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, anh mò mẫm cầm lên xem.
Tiểu a đầu: “Đã tỉnh chưa?”
“Tiểu a đầu” là biệt hiệu mà anh lưu trong điện thoại, vì cô em bán bánh nọ đúng là một cô tiểu a đầu. Sinh viên mà chưa tốt nghiệp thì đúng là tiểu a đầu rồi.
Anh là sinh vật sống về đêm, cứ đến sáng mới là lúc anh ngủ ngon nhất. Từ lúc làm quen với tiểu a đầu này, Diệp soái cảm thấy mình như sắp biến thành bảo bảo khoẻ mạnh rồi.
“Được rồi”, anh làu bàu. “Chim dậy sớm thì đi săn mồi.” Anh nhắn lại: “Bà chị à, tôi bị bà chị đánh thức rồi đấy!”
Đậu Du Du sáng nay đi làm, mặc dù chỉ là công việc làm thêm, nhưng cô cũng không có ý định lười nhác. Nhưng, khi chẳng có việc gì làm, chỉ biết đứng một chỗ ngó nghiêng, thật là nhạt nhẽo. Nhưng còn may, vẫn còn một việc có thể làm để bớt nhàm chán. Cô rút điện thoại ra, nhắn tin cho một người. Một lúc sau tiếng báo tin nhắn tít tít vang lên, cô hớn hở trả lời: “Chú à, chú chẳng có ý tứ gì cả.”
Chợt có người đến mua đồ, cô đặt điện thoại xuống chào hỏi khách. Vô tình liếc mắt nhìn, ánh mắt cô không thể dời khỏi chiếc xe ấy, con người ấy. Tại sao hôm nay lại xuất hiện cùng với người con gái này nhỉ? Người đang nhắn tin trêu đùa với cô trên điện thoại lại đang chỉ ở cách chỗ cô chẳng bao xa, thế mà đến một ánh mắt cũng không hướng về cô, mà chỉ chăm chú dán vào người con gái trước mặt cô đây?
Du Du không nhịn nổi, cuối cùng đã hỏi cô gái kia. Đáp án nhận được thật buồn cười, mà cũng nằm trong dự liệu. Trò chơi tình yêu cũ rích, mánh khoé quá lộ liễu, thậm chí chẳng muốn phí công sức đi lừa bịp cô, có phải thế không? Thế mới đưa một người con gái khác đi qua trước mặt cô một cách đường đường chính chính như vậy chứ?
Thế này là muốn nói điều gì đây? Du Du cảm thấy rất đau lòng. Tuy hai người họ chẳng phải yêu đương gì, nhưng dù sao, cô cũng bắt đầu nghiêm túc muốn gặp anh để làm quen, hoặc cũng có thể làm bạn bè...
Tiếng chuông tin nhắn tít tít lại vang lên: “Bận à?”
Du Du xoay xoay chiếc điện thoại, một lúc lâu sau không trả lời.
Lại có tin nhắn đến: “Lúc nào thì được thăng cấp đây? Gọi điện nói chuyện đi! Ông anh này lâu lắm rồi không chơi trò nhắn tin, ngón tay cái nhấn phím sắp biến thành ngón chân cái rồi đây này!”
Du Du tức tối nhắn lại: “Anh nghĩ tôi là con ngốc chắc?” Sau đó liền tắt máy.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, anh hí hửng cầm điện thoại đọc tin nhắn của cô. Lúc vừa mở cửa, anh chợt sững lại một lúc, rồi lại gửi đi vài tin nhắn nữa, nhưng tất cả đều như hòn đá ném xuống biển, tiếng nói vọng vào thính không, không một tin trả lời. Anh không nhịn được liền gọi điện, chỉ nghe thấy tiếng chuông thông báo thuê bao tắt máy.
Ngày hôm đó, tâm hồn Diệp soái như treo ngược cành cây. Anh đang nghĩ, anh có nên đến tìm cô, đừng trước mặt cô để hỏi không? Nhưng sau khi đến tìm cô rồi thì sao đây, vì cái gì cơ chứ? Lừa dối cô, để cô phải đau lòng, khiến cô ghét lũ công tử bột, hồi tâm chuyển ý tiếp nhận Hồ Thế Khang?
Anh lắc lắc đầu, mày đúng là con lợn ngu ngốc! Anh hằn học mắng chính mình.
Thế thì cứ như vậy đi, anh nghĩ bụng, từ bỏ ý định này đi. Nhưng mà tại sao trong lòng anh vẫn cứ buồn thế này?...
Tiểu Viên mặc xong bộ trang phục của phù dâu, chờ đợi, bỗng nhiên có một tiếng gọi vừa hồi hộp vừa háo hức vang lên: “Chu tiểu thư.”
Tiểu Viên quay đầu lại, Lý Phổ? Đúng là oan gia ngõ hẹp! Tiểu Viên cười cười chào lại anh ta: “Trùng hợp quá, anh cũng đến dự tiệc à?”
Lý Phổ cười, nói: “Lúc mới đầu cũng chưa dám chắc đó là cô, đúng là trùng hợp thật, tôi là anh họ của chú rể, cô là gì của cô dâu?”
“Ừm, là bạn học, và là phù dâu.”
“Gì nhỉ, tôi...” Lý Phổ như muốn nói gì xong lại thôi.
“Gì nhỉ, chúng ta là phù dâu và phù rể, ngày hôm nay đều không phải là nhân vật chính, có gì để sau nói nhé, được không?” Đầu óc Tiểu Viên quay mòng mòng, bị mấy lời nói của cô em bán bánh kia làm cho tinh thần hỗn loạn, lấy đâu ra tâm trí mà đối phó với tên Lý Phổ này nữa. Mục Mục, cậu mau đến đi, cậu cũng là phù dâu, chỉ có cậu mới đối phó được anh ta thôi.
Trong suốt đám cưới, Lý Phổ không có cơ hội nào để nói chuyện với Tiểu Viên. Chỉ cần anh ta xuất hiện gần chổ Tiểu Viên, ngay lập tức cô nàng Mục Mục sẽ phóng ánh mắt hình viên đạn về phía đó, như gà mẹ bảo vệ lũ con của mình vậy.
Tuy nhiên, cô nàng phù dâu Mục Mục nhanh chóng trở thành trung tâm của mọi con mắt, vừa được vài ba chén đã say mèm. Cô phù dâu lòng dạ đang rối bời Tiểu Viên chỉ còn lại một mình, chưa được một chén cũng đã không biết trời trăng gì nữa.
Tiếng chuông điện thoại là bài hát Sói già mời ăn gà vang lên, Tiểu Viên không hề biết đó là của Thang Hi Hàn.
“Bố à? Hay là mẹ? Đừng ầm ĩ nữa.” Cô mơ mơ màng màng, chẳng thèm nhìn màn hình điện thoại đã bấm nút nghe.
Miệng líu cả lại, lèo nhà lèo nhèo, chỉ nghe thấy cô