Tác giả: Tô Lạc
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
mỏi, vẫn còn ngái ngủ vang lên. Cái này thì không vấn đề gì, vấn đề ở chỗ, đó là giọng Quân Quân! Mẹ Tiểu Viên nhìn bố Tiểu Viên, bố Tiểu Viên lại nhìn mẹ Tiểu Viên, ánh mắt hai người nhìn nhau cùng chung ý nghĩ: “Cái gì đang diễn ra thế này?”
Tiểu Viên trốn phía sau lưng Thang Hi Hàn, run cầm cập. Thang Hi Hàn lại tỏ ra hết sức bình tĩnh, thuật lại ngắn gọn sự việc xảy ra tối qua, trong lúc nói chuyện đã vô tình làm lộ ra mối quan hệ giữa anh và Tiểu Viên.
Khi hai ông bà nói chuyện với nhau, tất thảy đều phóng một ánh mắt gầm gừ về phía Tiểu Viên. Mẹ Tiểu Viên: “Yêu thì giấu bố mẹ làm gì? Chúng tôi cấm cô chắc?” Thang Hi Hàn: “Làm bạn gái anh xấu mặt lắm hay sao mà phải giấu giếm như vậy?” Tiểu Viên nhìn xa xăm: “Còn chưa kịp nói mà.”
Sau khi nghe xong, mẹ Tiểu Viên hắng giọng nói với Tiểu Viên: “Cô giấu cũng kỹ đấy nhỉ!”
Tiểu Viên lí nhí: “Mẹ, lần sau con không dám thế nữa đâu.”
“Cái gì, lại còn có lần sau?”
“Không có nữa đâu, từ nay con không dám uống rượu nữa.”
“Tôi không nói chuyện đấy, tôi nói chuyện cô và Quân Quân yêu nhau mà không thèm nói gì kia.”
“Cái này cũng không dám nữa, không dám nữa! Lần sau mà có yêu ai, nhất định con sẽ nói với bố mẹ.”
Thang Hi Hàn miệng cười méo xệch.
Khi hai ông bà chuẩn bị ra về, mẹ Tiểu Viên nhìn Tiểu Viên dặn dò kỹ lưỡng: “Giờ chỉ ở có một mình, phải chú ý... an toàn.”
Cô nàng Tiểu Viên ngốc nghếch lập tức trả lời: “Không sao, anh ấy sống ngay bên cạnh.”
Mẹ Tiểu Viên trừng mắt nhìn cô, nói từng chữ, từng chữ một: “Vẫn phải chú ý an toàn.”
Tiểu Viên chẳng hiểu mô tê gì, ngẩn ra đáp: “Vâng...”
Mẹ Tiểu Viên lại tiếp tục bổ sung: “Phải chú ý an toàn về mọi mặt!”
Sau khi tiễn hai ông bà về, Thang Hi Hàn cười rồi nằm xuống sofa. Tiểu Viên nghe tiếng cười của anh, cuối cùng cũng hiểu ra, hằm hè nhìn anh, nói: “Thực ra, em cũng chẳng cần phải chú ý an toàn nữa.”
“Vì sao?”
“Vì anh sắp chẳng phải là bạn trai em nữa rồi.” Rượu đã tỉnh từ lâu, trí nhớ cũng trở lại rồi, hoá ra cái việc mượn rượu tiêu sầu này chẳng có chút tác dụng gì. Chẳng thể quên được bất cứ điều gì, trong lòng rõ ràng còn rất đau, đúng là rượu chẳng có chút tác dụng nào. Bây giờ ngoài việc đau lòng, đầu cô cũng rất đau.
Nụ cười tắt ngấm: “Là vì cái tên Lý Phổ đó à?”
Tiểu Viên vô cùng tức tối, rõ ràng là anh lăng nhăng, mua cho em có một cái bánh thôi mà đã làm quen được với cô bán bánh, lại còn mấy cô gái hồng nhan tri kỷ gì đó nữa chứ!
Tất thảy đều là vấn đề của anh, còn nói đến Lý Phổ, Lý Phổ là ai chứ? Chẳng lẽ giữa chúng ta và anh ta có chút quan hệ gì sao?
Tự khắc trong lòng em biết phải làm gì, nói chuyện với anh mệt mỏi lắm rồi. Cô vừa ấm ức vừa tức tối.
Thang Hi Hàn đứng trước mặt cô, nhìn cô không ngừng sụt sịt, nhất thời không biết nói gì. Người con gái cùng anh bước trên con đường đi học về ấy, người con gái đã tô thêm màu sắc vào cuộc sống ảm đạm của anh ấy, em đã lớn rồi. Tuy anh đã giữ em trong trái tim mình từ rất lâu rồi, nhưng em của bây giờ, anh cũng chẳng dám chắc rằng em thực sự thân thiết đến vậy.
Rất nhiều năm sau này, anh đứng trước mặt em, hạnh phúc đến quên mất chính mình. Vào lúc ấy, em lại không hề nhận ra anh. Có lẽ nào, anh của rất nhiều năm trước chẳng để lại trong em chút ấn tượng nào sao? Em có biết rằng, anh đâu có yếu đuối đến mức để cho em bắt nạt như vậy, anh đâu có ngốc nghếch đến mức chẳng thể nhận ra những trò nghịch ngợm của em... Anh làm như vậy, chỉ bởi vì, anh muốn được nhìn thấy trên gương mặt em một nụ cười hồn nhiên và vô tư. Nếu như em chưa từng nhớ đến những gì đã xảy ra giữa chúng ta của bây giờ, nếu như tất cả chỉ là do anh ngu ngốc và nghĩ vậy, thì em bảo anh phải làm sao để giữ mãi trong lòng những cảm xúc về em đây?
Anh quay người bước đi, chỉ bỏ lại một câu: “Nếu như đó là điều em mong muốn, thì anh cũng chẳng biết làm sao để ngăn lại, nhưng xin em, hãy suy nghĩ thêm một chút, được không?”
Thang Hi Hàn, anh là đồ sở khanh
Mấy ngay nay Tiểu Viên cứ như người mộng du, làm việc gì cũng chẳng ra hồn. Bảo cô nghĩ thêm à? Cô có gì mà phải nghĩ thêm chứ?
Tối hôm qua, cô than thở một câu trong phòng chat QQ: “Nếu bạn trai lăng nhăng thì phải làm sao?”
Tiếu Tiếu: “Túm tóc tạt tai tới tấp.”
Tiên Tiên: “Cho hắn một bài học.”
Người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp ấy mở lời: “Nham Nham, không được nói chuyện với chị như vậy.” Rồi quay sang cười với Tiểu Viên, khẽ gật đầu: “Không sao đâu, cũng chưa hỏng mà.”
Tiểu Viên vừa than vừa cảm thấy rất ngạc nhiên. Người con gái trẻ trung và xinh đẹp như thế này mà đã có một cậu con trai lớn như vậy, cô ấy trông có vẻ còn trẻ hơn cô nhiều ấy chứ. Còn Tiểu Viên đáng thương thì chẳng biết cậu con trai của mình bây giờ đang ở chốn nào nữa…
Cô gái nở một nụ cười dịu dàng, cậu con trai mặt mày cau có ném ánh mắt hình viên đạn về phía Tiểu Viên.
Tiểu Viên ngượng ngùng, cười đáp trả rồi định bước đi, bỗng nhiên nghe tiếng cậu bé vui vẻ gọi to: “Bố ơi, bố mau đến đây, cá