Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
i, không thể vui vẻ trở lại, nhưng cái chết một thời bám riết lấy cô dường như đã rời xa.
Hóa ra sinh mệnh không dễ dàng từ bỏ, nỗi buồn nặng nề một thời quật ngã cô cũng chỉ là một hiện tượng bệnh lý mà thôi, có thể dùng thuốc men để kiểm soát trong phạm vi thể xác có thể chịu đựng được.
Ý thức được điều này, cô không hề cảm thấy vui, chỉ cảm thấy là một sự nhạo báng.
Bác sĩ tâm lý lại một lần nữa đến phòng bệnh của cô, tự giới thiệu mình: “Cô Nhâm, chào cô, chúng ta đã từng nói chuyện một lần, tôi là bác sĩ Bạch Thụy Lễ”.
Bạch Thụy Lễ là một người đàn ông trung niên người hơi mập, nét mặt hòa nhã từ tốn, đôi mắt bên trong cặp kính gọng vàng nhìn rất thông minh, ông mặc bộ com lê màu xám rất chỉnh tề, màu áo sơ mi và caravat đi với nhau rất hợp. Ông du học ở Đức về, hiện nay là chuyên gia trong lĩnh vực tư vấn tâm lý trong nước, cũng là một trong số những bác sĩ tâm lý được ưa chuộng nhất làm việc ở khoa tâm lý thuộc bệnh viện có mức viện phí đắt đỏ nhất Bắc Kinh.
Viện trưởng đích thân giới thiệu Trần Hoa với ông, muốn ông tiếp nhận bệnh án của Nhâm Nhiễm, ông đồng ý tiến hành một buổi đánh giá tâm lý trước rồi tính sau. Tuy nhiên lần đầu tiên gặp mặt, Nhâm Nhiễm không chịu nói chuyện với ông.
Sau đó một tháng, Trần Hoa lại đến tìm ông, mời ông chữa bệnh cho Nhâm Nhiễm. Lần này, những biểu hiện của Nhâm Nhiễm gần như đã trở lại bình thường, mặc dù cô vẫn rất ít nói, nhưng hành động lịch sự, không còn từ chối nói chuyện. Nói đến việc chuẩn bị trị liệu tâm lí cho cô, cô chỉ "vâng" một tiếng.
"Cô Nhâm, anh Trần Hoa bạn cô đã đến tìm tôi và giới thiệu sơ qua tình hình của cô, không phải bệnh nhân nào tôi cũng nhận, nguyên tắc điều trị của tôi là: tôi chỉ tiếp nhận những bệnh nhân không chống đối công tác tư vấn tâm lý, tự nguyện điều trị, hơn nữa tôi sẽ không thông báo với người thứ ba các chi tiết và tiến trình điều trị".
Nhâm Nhiễm liền cười, nụ cười đó chỉ hiện thoáng qua trên khóe mép, "Em không lo điều này, anh Trần Hoa sẽ không hỏi bác sĩ về tình hình điều trị của em vì anh ấy không có thời gian để làm những việc đó đâu. Bác sĩ Bạch, em không nghi ngờ về lòng tốt của anh ấy, cũng không nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của bác sĩ, em chỉ nghi ngờ việc điều trị có cần thiết đối với em hay không. Nhưng nếu đã sắp xếp ổn thỏa rồi thì em sẽ điều trị".
Trước khi đến phòng bệnh của Nhâm Nhiễm, Bạch Thụy Lễ cũng đã trao đổi nguyên tắc điều trị đối với Trần Hoa.
"Tổng giám đốc Trần, tôi không quan tầm đến việc ai sẽ trả tiền. Tôi mong anh hiểu giúp cho, bác sĩ tâm lý buộc phải để người bệnh có một niềm tin cơ bản, tin rằng mọi điều bí mật của họ khi nói ra với bác sĩ đều được đảm bảo an toàn, như thế công việc điều trị mới có thể tiến hành".
Phản ứng của Trần Hoa lúc đó gần như cũng giống như Nhâm Nhiễm, anh bình thản nói: "Lúc đầu viện trưởng Giáp giới thiệu với tôi ba vị bác sĩ tâm lý, tôi đã xem tài liệu về các anh. Một vị đồng nghiệp của anh chuyên về liệu pháp [1'>, chủ yếu trị các chứng bệnh liên quan đến rối loạn thần kinh chức năng, đối với Nhâm Nhiễm, rõ ràng là ông ấy không phù hợp; Một bác sĩ khác có tiếng tăm hơn anh, nhưng thích lên các chương trình truyền hình, viết các bài viết tư vấn tâm lý cho các chuyên mục thời thượng, tôi không muốn nhìn thấy Nhâm Nhiễm biến thành ví dụ để ông ta viết ra cho bàn dân thiên hạ đọc".
[1'> Liệu pháp Morita là liệu pháp điều trị của giáo sư tâm thần người Nhật Bản Shoma Morita. Liệu pháp này phát triển kế hoạch điều trị dựa vào cơn chấn động tâm lý của người bệnh.
"Và thế là tôi đã trúng tuyển, bởi nhìn tôi sẽ thấy tôi là người biết giữ bí mật. Xem ra tổng giám đốc Trần lựa chọn tôi không phải vì anh ngắm trúng năng lực chuyên môn của tôi, hơn nữa anh cũng tỏ thái độ nghi ngờ về hiệu quả mà công tác tư vấn tâm lý sẽ đạt được".
"Bác sĩ Bạch, tôi đã đọc cuốn sách mà bác sĩ viết về việc điều trị bệnh trầm cảm".
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ tỏ ra rất bất ngờ, cuốn sách mà ông viết là cuốn sách mang tính chất học thuật, không phải là sách phổ biến kiến thức nhằm vào độc giả bình thường vẫn thường bán trên thị trường, người bình thường rất khó đọc hết.
"Tôi không có tư cách gì để đánh giá chuyên ngành của bác sĩ, nhưng tôi có tiêu chuẩn để đưa ra những phán đoán của mình. Cuốn sách của bác sĩ trình bày rất chặt chẽ, không quá đề cao vai trò trị liệu của công tác tư vấn tâm lý đối với việc điều trị bệnh trầm cảm, chủ trương kết hợp với thuốc, thông qua thời gian dài trao đổi, chuyện trò, giúp bệnh nhân lấy lại được sự lạc quan, tìm lại được sự cân bằng, thế là đủ rồi".
"Tôi phải nói rằng lời đánh giá này khiến tôi cảm thấy rất vinh hạnh, tuy nhiên có một điểm tôi phải nhấn mạnh lại một lần nữa, sau khi tiếp nhận điều trị, nếu không được cô Nhâm cho phép, tôi sẽ không thể trao đổi với anh về trạng thái tâm lý của cô ấy".
Nét mặt của Trần Hoa không có gì thay đổi, anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, "Nói thẳng ra là tôi chỉ quan tâm đến tiến trình và hiệu quả điều trị, nhưng tôi không muốn tìm hiểu các tình tiết điều trị. Hơn nữa tôi dám