Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1486 lượt.

mục đích một hồi lại quay về. Cứ cách khoảng hơn chục ngày cô lại bắt xe taxi đến Hậu Hải, ngồi vào vị trí mà quán bar Vân Thượng dành riêng cho cô uống đến khi ngà ngà say, không nói chuyện với bất kỳ ai, ngồi mãi cho đến khi quán đóng cửa, anh Bang đến đưa cô về nhà.
Ngoài việc sống ẩn dật, khép mình, không quan hệ với mọi người, nhìn cô không có vẻ gì là bất thường.
Tuy nhiên, không người nào có thể tồn tại mà tách khỏi người khác hoàn toàn.
Mùa đông năm nay khi chuẩn bị đón năm mới, Nhâm Nhiễm kết thúc buổi tư vấn tâm lý của ngày hôm đó, từ bệnh viện đi ra, bước đến chiếc Land Rover, vừa rút chìa khóa điều khiển từ xa đã nhìn thấy một chiếc Maserati màu đỏ rất bắt mắt đang đỗ ở phía đối diện với xe của cô, Hạ Tịnh Nghi mở cửa bước xuống xe và gọi tên cô, cô định giả vờ không nghe thấy, nhưng rồi lại ý thức được ngay rằng ý đồ này rất nực cười, đành phải bắt ép mình quay người gật đầu.
Hạ Tịnh Nghi mặc bộ đồ công sở màu tối sát người, mái tóc xoăn dài phủ trên bờ vai, nhìn rất nhanh nhẹn nhưng cũng không kém phần duyên dáng, liếc cô một cái rất nhanh từ đầu đến chân, sau đó lại liếc nhìn chiếc Land Rover trước mặt đó, ánh mắt lộ rõ vẻ đánh giá, nhưng giọng lại rất khách khí, "Chị Nhâm Nhiễm, nghe nói chị bị tai nạn, xem ra chị bình phục khá nhanh nhỉ".
"Cũng tạm, cảm ơn chị". Nhâm Nhiễm không còn tâm ữạng nào để tiếp tục chuyện trò với Hạ Tịnh Nghi, vừa đưa tay ra mở cửa, vừa nói: "Tạm biệt nhé".
"Đợi một lát đã". Hạ Tịnh Nghi nhẹ nhàng ngăn cô lại, "Hôm nay em vừa được lên chức chị Nhâm Nhiễm ạ".
Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Chúc mừng chị, nhưng tôi nghĩ chuyện này không liên quan gì đến tôi, không cần phải đến đây để thông báo cho tôi đâu".
Hạ Tịnh Nghi tỏ ra rất hạ mình, nói với giọng khẩn thiết: "Chị Nhâm Nhiễm đừng hiểu lầm. Không phải tôi đến để ra oai hay khoe khoang gì đâu. Tôi chỉ muốn nói rằng, vị trí này của tôi là do tôi nỗ lực làm việc mới có được, chắc chắn chị không thể tưởng tượng được rằng, tôi đã dồn bao nhiêu tâm huyết cho công việc đâu. Hiện giờ giữa tôi và tổng giám đốc Trần ngoài mối quan hệ lãnh đạo và nhân viên không còn bất kỳ mối liên hệ mang tính chất cá nhân nào khác. Tôi sẽ không ngăn cản đường đi của chị, gây phiền hà cho chị hay là mối đe dọa đối với chị, xin chị hãy ghi nhớ lời năn nỉ của tôi trước đây, đừng bao giờ nói với tổng giám đốc Trần rằng chúng ta đã quen nhau từ lâu có được không?"
"Đừng nhắc với tôi chuyện này nữa", Nhâm Nhiễm rất khó kiềm chế sự bực bội của cô, "Nếu tôi đã từng hứa với chị chuyện gì thì chắc chắn tôi sẽ giữ lời".
"Xin lỗi, chị Nhâm Nhiễm đừng trách tôi nhiều chuyện. Ở công ty mọi người vẫn còn xì xào nhiều về tôi, thực ra tôi hoàn toàn không cần phải quan tâm đến những chuyện mà họ nói. Nhưng tôi sợ những điều này đến tai chị, sự quan tâm và coi trọng của tổng giám đốc Trần đối với chị nằm ngoài sự dự đoán của tất cả mọi người, tôi chỉ muốn cố gắng giữ gìn tất cả những cái mà tôi đã phải làm việc vất vả để có được".
Nhâm Nhiễm quay đầu đi," Hạ Tịnh Nghi, tôi đành phải nói lại một lần nữa rằng, từ sau gặp nhau chúng ta không cần phải chào nhau, coi như là không quen biết gì về nhau. Như thế đã được hay chưa, chào chị".
Vừa nhìn là Nhâm Nhiễm đã biết, hành động này của Hạ Tịnh Nghi có phần ngờ nghệch và hơi thừa, để lộ ra sự căng thẳng đến tột độ ẩn giấu dưới vẻ bề ngoài rực rỡ, tự tin.
Cô không giận, thậm chí hoàn toàn hiểu tâm trạng của đối phương. Cô biết rõ rằng, trong mắt Hạ Tịnh Nghi, những biểu hiện của cô ban nãy có phần lạnh lùng, bất lịch sự, thậm chí là hống hách, rất phù hợp với thái độ của cô người yêu cũ được nuông chiều đối xử với cô người yêu hiện tại.
Chỉ có điều cô không có đủ sức để an ủi đối phương bằng thái độ hòa nhã, từ tốn, càng không có đủ sức để giải thích điều gì.
Hơn nữa cô có gì để giải thích đâu?
Thực sự là cô đang phải chịu đựng sự chăm sóc quá mức chu đáo của Trần Hoa.
Theo yêu cầu của Nhâm Nhiễm, Trần Hoa không xuất hiện trước mặt cô, nhưng gần như chỗ nào cũng có hình ảnh của anh, sắp xếp mọi vấn đề cho cuộc sống của cô: từ chữa bệnh, chỗ ở, trực tiếp bố trí loại rượu để cô uống. Nếu cô lấy được tinh thần, có thể sẽ lựa chọn quay đầu bỏ đi, nhưng thuốc và phương pháp tư vấn tâm lý chỉ giảm bớt được phần nào chứng trầm cảm của cô, không thể khiến cô tạm biệt hẳn với nỗi đau trong lòng, cô vẫn cảm thấy mệt mỏi ủ rũ, vẫn thiếu sức mạnh để phẫn nộ, để thay đổi, cũng không có ý định đi thách thức sự sắp đặt của Trần Hoa sẽ tươm tất đến nhường nào.
Dần dần cuộc nói chuyện giữa bác sĩ Bạch Thụy Lễ và Nhâm Nhiễm ngày càng đi sâu vào vấn đề.
Đối với Nhâm Nhiễm, những buổi nói chuyện với bác sĩ Bạch Thụy Lễ là sự tiếp xúc với thế giới bên ngoài duy nhất mà hiện tại cô có thể chấp nhận.
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ không cho rằng Nhâm Nhiễm đã hoàn toàn mở lòng với ông, nhưng ông đã nhìn thấy đúng là Nhâm Nhiễm đang cố gắng để cuộc sống được trở về trạng thái bình thường. Cô đã đọc rất nhiều sách liên quan đến vấn đề tâm lý học, cố gắng tự điều chỉnh mình, có lúc còn thảo luậ


XtGem Forum catalog