Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

g giao cho Nhâm Nhiễm chìa khóa của chiếc Land Rover, nói rất thận trọng: "Cô Nhâm, cô cứ lái chiếc xe này trước, hệ số an toàn cao hơn một chút. Xe đỗ ở ô số 26 trong nhà xe dưới tầng hầm".
Cô nhìn anh Bang rồi đón lấy chìa khóa bằng vẻ mặt vô cảm. Đột nhiên cô cảm thấy rằng, việc thông qua anh Bang hoàn toàn vô tội để bày tỏ sự chống đối, tranh cãi thực sự là vô lý. Hơn nữa cô đã vô cùng mệt mỏi, không muốn nghĩ nhiều nữa.
Không chỉ có mỗi chuyện đó khiến cô không thiết nghĩ nữa, lần thứ hai đến Vân Thượng, nhân viên phục vụ liền dẫn cô vào chỗ ngồi gần cửa sổ. Không đợi cô gọi rượu, ông chủ liền đến lên tiếng chào cô, mang đến cho cô một ly rượu vang.
Cô không cho rằng việc mình chỉ đến đây một lần vào tuần trước, hơn nữa lại chi tiêu rất ít đủ để khiến cho ông chủ nhớ mặt cô, đồng thời lại tiếp đãi ân cần như vậy. Đợi đến khi nâng ly rượu lên nhấp thử, cô lại càng sửng sốt hơn.
Từ trước đến nay cô không biết gì về rượu, nhưng cô vẫn nhớ cái mùi này.
Năm 18 tuổi, Nhâm Nhiễm bỏ nhà ra đi, theo Trần Hoa - hồi đó vẫn mang cái tên Kỳ Gia Thông đến Quảng Châu.
Hồi đó Kỳ Gia Thông ẩn cư ở trung tâm thành phố ồn ào, uống rượu đã trở thành thú tiêu khiển của anh trong những lúc rỗi rãi. Anh đã mua nhiều loại rượu mang về căn hộ của mình, lúc đọc sách sẽ uống một ít rượu vang. Anh cũng khuyến khích Nhâm Nhiễm nếm thử, lại còn đặt mua một loại rượu vang mới cất được sản xuất tại Bordeaux từ Hồng Kông, vừa mới đóng chai năm đầu tiên, sau khi mở nắp gỗ ra, hương thơm ngào ngạt của rượu nho lan tỏa khắp phòng, vừa ngửi Nhâm Nhiễm đã cảm thấy mùi thơm này ăn sâu vào tâm can.
Kỳ Gia Thông không uống loại rượu này, anh nói với cô rằng, "người thích thưởng thức rượu vang thực sự muốn cất giữ loại rượu này thêm vài năm, để nó tiếp tục lên men đến khi mùi thơm của hoa quả bay bớt đi, tạo ra hương thơm nồng của rượu đã được cất nhiều năm mới đem ra uống, nhưng chắc là em sẽ thích mùi vị hiện tại".
Dĩ nhiên là anh nói đúng. Hồi đó Nhâm Nhiễm không thích uống rượu lắm, nhưng cô đã bị nhiễm sở thích của Kỳ Gia Thông, thích rót một ít rượu khi xem ti vi hoặc đọc sách, nhấp nháp từng ngụm nhỏ, để mùi hương đó len lỏi vào các giác quan của mình, dường như đang được đắm mình trong vườn quả sau một mùa vụ bội thu chứ không phải đang sống giữa đô thị ồn ào.
Lần đầu tiên trong đời cô uống say cũng là ở trong căn hộ đó.
Kỳ Gia Thông đi lên miền Bắc để giải quyết các vụ làm ăn đang gặp khó khăn, mãi không thấy về, cô từ chối quay về khi ba cô đến tìm cô, một mình trải qua đêm chuyển giao giữa hai thế kỷ, uống hết hơn nửa chai rượu, trong lúc ngà ngà say lại mơ thấy ngôi nhà của mình trước kia, mơ thấy người mẹ mất sớm, và cuối cùng đã đợi được Kỳ Gia Thông trở về giữa lúc đầu óc quay cuồng.
Nhâm Nhiễm không thể ngờ rằng, sau 7 năm lại được ngửi thấy mùi vị quen thuộc đó ở quán bar kinh doanh ảm đạm này tại Hậu Hải. Cô vẫy tay gọi ông chủ đến, "Sao anh biết em muốn uống loại rượu này?"
"Chai rượu này là do anh Lôi - người đến đón cô lần trước ký gửi, anh ấy nói sau này cô đến đây thì mở loại rượu này ra cho cô".
Đương nhiên là cô biết anh Lôi ở đây chính là Lôi Chấn Bang - người mà cô vẫn hay gọi là anh Bang, cô bèn gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, đón lấy ly rượu đưa lên mũi ngửi, hít thật sâu hương thơm đậm đà của ly rượu, sau đó uống một ngụm lớn mà không có ý định thưởng thức gì.
"Thôi mặc kệ anh ta, đằng nào thì anh ta cũng thích kiểm soát mọi việc". Nhâm Nhiễm đã nói với bác sĩ Bạch Thụy Lễ như vậy.
"Điều này đã biết từ trước hay bây giờ mới đánh giá về cậu ấy như vậy?"
"Em đã biết từ trước rồi".
"Tôi nghĩ trước đây em không thấy phản cảm với điều này".
“Trước đây...” cô dừng lại một lát, cười, "em si mê anh ấy".
Trước lời bộc bạch thẳng thắn này, bác sĩ Bạch Thụy Lễ không hề tỏ ra sửng sốt, "Còn hiện tại thì sao?"
"Hiện tại? Bác sĩ đã thấy hết rồi đấy. Dường như anh ta cho rằng phải có trách nhiệm gì đó với em".
"Em cho rằng việc cậu ấy chăm sóc em là xuất phát từ tinh thần trách nhiệm trên góc độ đạo nghĩa ư?"
"Em chưa bao giờ hiểu anh ấy thực sự, hiện tại dĩ nhiên lại càng không tò mò muốn đi nghiên cứu vấn đề này. Em chỉ biết rằng, bọn em đã chia tay nhau lâu rồi, kể cả có ý kiến gì đó với đối phương, cũng rất có thể là một ảo giác mà thôi".
"Trách nhiệm của bác sĩ là cố gắng khai thác được nhiều nhất những suy nghĩ vô thức, đưa ra lời phân tích chứ không đưa ra những lời phán đoán về giá trị".
Cô cười khúc khích, lảng sang chủ đề khác, "Thế thì bác sĩ nên phân tích anh ấy chứ không phải em. Em đã bị bác sĩ phân tích thành người trong suốt từ lâu rồi".
Cuộc sống của Nhâm Nhiễm đã nhanh chóng đi vào nếp.
Trước sự kiên quyết của cô, người giúp việc không ở lại nhà nữa mà làm việc theo giờ, cô đã quay trở lại sống cuộc sống độc thân. Hàng tuần, cứ đến ngày là cô lái xe đến phòng tư vấn tâm lý để điều trị; Ngoài những lúc ra siêu thị mua đồ, hầu hết thời gian là cô đóng cửa không đi đâu, ở nhà đọc sách. Thỉnh thoảng cô lái xe ra ngoại ô, lang thang không


Teya Salat