XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

chắc rằng Nhâm Nhiễm sẽ không nói cho bác sĩ biết những thông tin mà đòi hỏi phải có bác sĩ truyền đạt tôi mới có thể tìm hiểu được. Cô ấy không phải là mẫu người dễ dàng bị những điều bí mật cần giấu kín đánh bại, buộc phải coi bác sĩ tâm lý là cha cố để thú tội mới có thể giải thoát".
"Và còn một điều nữa tôi buộc phải nói ra trước, như những gì mà tôi đã nói chuyện với cô Nhâm lần trước, cô ấy mắc bệnh trầm cảm sau một vụ chấn thương, vì một sự việc xảy ra bất ngờ mà mất đi hứng thú đối với cuộc sống, từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không chủ động chấp nhận việc điều trị. Từ trước đến nay tôi không chủ trương bắt ép điều trị".
"Điều này bác sĩ cứ yên tâm, người mà cô ấy chống cự mạnh nhất là tôi. Tôi sẽ bảo trợ lý của tôi trao đổi với cô ấy, sau khi ra viện cô ấy có hai sự lựa chọn, hoặc là đến ở nhà tôi, chấp nhận sự giám sát cả ngày của tôi; Hoặc là ở một mình, nhưng phải tự nguyện chấp nhận sự điều trị của anh. Cô ấy đã lựa chọn phương án hai".
Sau đó, Trần Hoa đã giới thiệu rất khách quan tình hình của Nhâm Nhiễm, để bác sĩ Bạch Thụy Lễ hiểu được một cách toàn diện về cô. Giọng anh rất bình tính, không mang sắc thái tình cảm nào. Tuy nhiên nghề của bác sĩ Bạch là quan sát thế giới nội tâm của người khác ẩn sau từng hành động cử chỉ, ông đã rất nhạy bén khi phát hiện ra rằng, thực ra người đàn ông này không ngại bộc lộ những tình cảm của anh ta.
Chắc chắn anh ta yêu cô gái đó - Bác sĩ Bạch Thụy Lễ cũng đã thầm phán đoán trong lòng mà không mang sắc thái tình cảm nào cả.






Sau khi Nhâm Nhiễm ra viện, anh Bang đón cô về một căn hộ sang trọng, cô liền về đó ở mà không thắc mắc gì. Trong căn hộ mọi thứ đều đầy đủ, thậm chí trong tủ quần áo đã treo đầy quần áo được mua theo số đo của cô, trên giá sách bày đầy sách. Đương nhiên cô biết đây là sự sắp đặt của Trần Hoa, nhưng cô thực sự không còn tinh thần nào để đi tìm nhà nữa - thực tế là cô không có đủ sức lực để đối phó với cuộc sống.
Cô đã cắt đứt liên lạc với tất cả các bạn bè, đồng nghiệp ngày trước, chỉ liên lạc với ba mình khi thật cần thiết, điện thoại di động của cô gần như tắt máy trong mọi thời điểm, cô không lên mạng, không vào hòm thư check mail.
Đương nhiên là cô không cắt đứt hẳn với thế giới bên ngoài, cũng không có cách nào để sống một mình như trước kia.
Anh Bang đến theo định kỳ, đưa cô đến bệnh viện để khám sức khỏe, hàng tuần đến phòng làm việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ một lần.
Thời gian đầu có ba y tá thay phiên nhau trực ở căn hộ của cô 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày, ngoài ra có một người giúp việc nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa. Căn hộ rất rộng, thậm chí phòng của người giúp việc còn có lối đi và thang máy riêng, y tá làm việc rất chuyên nghiệp, trong giờ làm việc không bao giờ nói chuyện riêng, nhưng cô vẫn cảm thấy như phải sống trong sự giám sát của mọi người, trong lòng cảm thấy buồn bực khó tả.
"Em nghĩ chắc là anh hiểu câu nói này, nếu có một chuyện gì đó em không muốn nói, không có nghĩa là em không hợp tác trong việc điều trị, anh không cần thiết phải mất thời gian tra khảo căn nguyên khiến em phải né tránh".






Bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã nhắc Nhâm Nhiễm tuyệt đối không được uống rượu trước và sau khi uống thuốc hai tiếng, đồng thời cũng phải tránh việc lái xe trong thời gian dài dưới phản ứng của thuốc.
"Bác sĩ không lo là em nghiện rượu à?"
"Người nghiện rượu sẽ không chủ động nói với bác sĩ, tối hôm qua em ngồi một mình ở quán bar bốn tiếng đồng hồ cũng không say". Bác sĩ Bạch Thụy Lễ nói tiếp, "Tôi cảm thấy việc em chịu đi ra ngoài và bắt đầu có những cuộc tiếp xúc xã giao riêng của mình là một sự tiến bộ".
"Thế thì phiền bác sĩ nói giúp với người trả tiền tư vấn tâm lý hộ em rằng việc để em tự lo liệu cho cuộc sống của mình sẽ có lợi cho em".
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ liền cười, "Lần trước tôi gọi điện thoại cho cậu ấy, nói đến việc ở hay đi của y tá. Tôi chỉ có trách nhiệm với việc điều trị của em chứ không làm người truyền tin giữa hai người, Renee ạ. Nếu em cảm thấy cậu ấy đã can thiệp vào cuộc sống của em thì em phải tự đi nói với cậu ấy".
"Có lẽ sau khi trưởng thành em sẽ có suy nghĩ khác, không phải mọi ký ức đều có thể hạnh phúc. Tuy nhiên, dù là ký ức mang tính chất gì đều là sự tích lũy và sự ban tặng của cuộc sống".
Nhâm Nhiễm cười buồn bã, "Em chỉ biết rằng, càng lớn lên, những vấn đề trước đây khiến mình phải thắc mắc càng trở nên ấu trĩ, không còn quan trọng, không cần phải có câu trả lời nữa".
"Sau khi lớn lên, việc mất đi một phần trí tò mò cũng là điều rất tự nhiên".
"Đúng vậy, cuộc sống chính là quá trình không ngừng mất đi".
"Mất và được đều là tương đối thôi, một sự mất mát không có nghĩa rằng cuộc sống từ đó không còn ý nghĩa gì nữa".
Nhâm Nhiễm không phản bác lại, ánh mắt vẫn dõi về phía xa. Bác sĩ Bạch Thụy Lễ biết rõ là không thuyết phục được cô, cô chỉ không muốn tranh luận mà thôi.
Cách một ngày, anh Ban