XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

iều gì.
Lúc này đây một cơn gió nhẹ làm bay rèm cửa, đem lại hương thơm đặc biệt của cây long não rất quen thuộc với cô.
Cô tưởng rằng, theo hành trình đã lên kế hoạch của cô, cô sẽ đi qua khu vực này, vượt qua tình lân cận mà cô đã từng sống mấy năm nhưng không có ý định dừng chân lại, quay về quê cũ của mình, đứng trong ngôi nhà nằm ở thành phố Z mới ngửi được mùi thơm đã gắn bó với mình trong những năm tháng thơ ấu.
Nhâm Nhiễm đặt hộp thuốc xuống, bước đến mở cửa kính ra, một làn gió lạnh phả vào mặt, cô bước ra sân trời, lúc này mới phát hiện ra rằng, hóa ra hai phòng liền nhau có chung một sân trời, chỗ sát lan can có đặt một chiếc ô và hai chiếc ghế mây, phía không xa là một hồ nước không biết đâu là bờ - hoặc theo sự định nghĩa chính xác của Điền Quân Bồi thì đó là một đập chứa nước, chỉ có điều Nhâm Nhiễm không biết hai cái này có gì khác nhau, đưa mắt nhìn ra xa, nửa vầng trăng đang treo lơ lửng trên bầu trời màu xanh thẫm, ánh ữăng bàng bạc hắt xuống, hòa vào mặt nước, sóng nước lăn tăn trong gió.
Phong cảnh bình yên trước mắt đó đã an ủi cô, mấy tiếng qua, trái tìm cô đập không theo quy luật nào, cuối cùng đã dần dần trở lại bình thường, bình tính trở lại.
Cô không hề cảm thấy buồn ngủ, quay về phòng khoác thêm chiếc áo thể thao rồi lại bước ra ngồi xuống, bắt đầu nghĩ về các vấn đề thực tế.
Cửa kính của phòng bên cạnh đột nhiên bật mở, Điền Quân Bồi cầm điện thoại di động, vừa nói chuyện qua điện thoại vừa từ trong phòng bước ra.
Cú điện thoại mà anh đang nghe là của Trịnh Duyệt Duyệt - cô người yêu cũ của anh, hai người đã chia tay nhau một thời gian, đêm nay cô lại một lần nữa gọi điện thoại đến trong trạng thái đã ngà ngà say, lúc khóc lúc cười, lúc lại làm nũng, anh không biết phải đối phó thế nào, trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy khó chịu, lúc đầu định ra ngoài hóng mát cho bình tính trở lại, không ngờ Nhâm Nhiễm đã ngồi trên sân trời.
Nhâm Nhiễm không ngoái đầu lại, anh cũng ngại quay trở vào, bèn bước đến đầu bên kia sân trời, tiếp tục nói chuyện. Anh nói rất khẽ, nhưng khu vực này nằm rất xa trung tâm thành phố ồn áo, thực sự là quá yên tĩnh, thậm chí giọng nói của Trịnh Duyệt Duyệt như được phóng đại lên, nghe rất rõ. Anh vội vàng nói: "Em xem bây giờ là mấy giờ rồi, ngày mai anh còn phải làm việc, em cũng phải đi làm. Đừng giở trò nữa, mau quay về ngủ đi, anh cúp máy đây". Không đợi Trịnh Duyệt Duyệt nói gì thêm, anh liền kết thúc cuộc nói chuyện.
Đầu bên kia Nhâm Nhiễm vẫn không nhúc nhích, anh bước đến, ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh cô, "Xin lỗi, một người bạn gọi đến cho anh, cô ấy hơi quá chén thì phải".
Trong lòng Nhâm Nhiễm chồng chất bao tâm sự, như người mất hồn, một lát sau mới "vâng" một tiếng.
Điền Quân Bồi nhìn vẻ thất thần của cô, biết cô không để ý đến việc anh đang nói gì nên cũng thấy thoải mái hơn.
"Nhâm Nhiễm, em không ngủ được à?"
"Từ trước đến nay em vẫn hơi khó ngủ".
"Nhiều người lúc đầu không quen với mùi của cây long não ở đây lắm, em không sao chứ".
"Không sao anh ạ, sân nhà em có một cây long não, nhưng mùi không nặng như ở đây, từ nhỏ em đã quen rồi, cảm thấy rất thân thiết".
"Dường như ký ức tuổi thơ của mỗi người đều có liên quan đến cây cối xung quanh, con đường ở thành phố W mà anh sống trước đây trồng rất nhiều cây hông [1'> , cứ đến mùa xuân là nở đầy hoa tím, thực ra loại hoa đó cũng không phải là đẹp, trồng ở trung tâm thành phố, sau khi bụi đường bám vào nhìn cứ bẩn bẩn, nhưng từ đó trở đi đi đến đâu nhìn thấy cây hông lại nhớ lại hồi còn nhỏ".
[1'> Cây hông tên khoa học Paulownia là loại cây gỗ lớn lá rộng được trồng nhiều ở Trung Quốc, Lào và một số tỉnh ở Việt Nam.
"Đúng là như vậy thật. Trước đây mẹ em thường kể với em rằng hồi nhỏ nơi bà sống trồng rất nhiều cây ngô đồng của Pháp, mặc dù bà mắc bệnh viêm mũi dị ứng nhẹ, mỗi khi đến mùa xuân, lông ngô đồng bay khắp nơi, bà đành phải hạn chế ra ngoài, nhưng vẫn rất thích loại cây đó".
"Anh còn nhớ thành phố Hán Giang trồng rất nhiều cây ngô đồng của Pháp, hồi giáo sư Nhâm dạy học ở trường đại học Luật kinh tế tài chính, chắc là mẹ em sẽ rất thích nơi đó".
"Mẹ em mất trước khi ba em được điều động công tác, bà chưa bao giờ đến thành phố Hán Giang".
Điền Quân Bồi thầm hối hận vì sự đường đột của mình, vội vàng xin lỗi: "Anh xin lỗi".
Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Không sao cả, đã bao năm trôi qua rồi".
Lúc này đây điện thoại di động của Điền Quân Bồi lại đổ chuông, vẫn là Trịnh Duyệt Duyệt, anh không biết phải làm thế nào, đành phải nhấc máy.
Không đợi anh nói gì, Trịnh Duyệt Duyệt đã chất vấn trước: "Tại sao hôm nay anh lại cúp máy vội vàng như vậy, có phải bên cạnh có cô nàng nào không?
Giọng Trịnh Duyệt Duyệt lanh lảnh, Điền Quân Bồi sợ Nhâm Nhiễm nghe thấy, đành phải bóp chặt điện thoại, khẽ nói: "Duyệt Duyệt, anh đã nói rồi, em làm thế này cả anh và em đều rất khó xử".
"Hiện em đang ở trên sân thượng của khách sạn Cửu Châu, buổi chiều vừa mưa rào, không khí rất trong lành, trăng sáng không thể tưởng tượng được".
Anh