Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
i, đương nhiên là vẫn giữ nguyên vẻ bình thản trước mắt người đó, bất kể đối phương nói gì, anh đều không tỏ rõ thái độ.
Ngô Úy biết từ trước đến nay Điền Quân Bồi không hào hứng lắm với những chuyện này nên đã quá quen với thái độ không nhiệt tình của anh, nhưng giám đốc Lưu đến đây với mục đích riêng, thấy anh không để tâm gì đến cô tiếp viên đang nũng nịu bên cạnh, ít nhiều cũng thấy sốt ruột, thương lượng với Ngô Úy đổi sang tiết mục khác.
Lập tức Ngô Úy liền từ bỏ ngay ý định bắt chuyện, liếc mắt về phía Điền Quân Bồi, cười lớn cáo từ, cùng giám đốc Lưu đi về bãi đỗ xe, lên chiếc Porsche của anh ta rồi lao đi ngay.
Điền Quân Bồi lại nhìn xuống chiếc túi du lịch Nhâm Nhiễm đang xách trên tay: "Em định đi đâu Nhâm Nhiễm?"
"Em muốn... tìm một khách sạn khác".
"Để anh đưa đi, ở đây không sánh được vối những thành phố lớn, thời điểm này bắt taxi cũng khó, xe dù chạy đầy trên đường nhưng không an toàn".
Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát rồi gật đầu, "Vâng, cảm ơn anh".
Hai người bước về phía bãi đỗ xe nằm sau Hoa Đô night club, Điền Quân Bồi giúp cô cất chiếc túi du lịch vào cốp xe, sau đó mở cửa bên ghế phụ cho cô, nói: "Em bỏ hai quyển sách trên ghế vào hộp đựng đồ đi".
Nhâm Nhiễm cầm sách lên, mở hộp đựng đồ ra đang định đặt vào thì tay liền ngừng lại, mượn ánh đèn lờ mờ trong bãi đỗ xe nhìn vào tên một cuốn sách, Điền Quân Bồi thấy hơi lạ: "Em có hứng thú với ngành luật à?"
"Không". Cô dừng lại một lát rồi cất cuốn sách vào hộp, "nhưng tác giả của cuốn Phân tích các vụ án thương mại thường gặp này là cha em".
Điền Quân Bồi sửng sốt: "Giáo sư Nhâm Thế Yến là cha em à?"
"Chắc là anh rất bất ngờ khi nhìn thấy con gái của một chuyên gia toong ngành luật gần như là người mù luật nhỉ".
Nhầm Nhiễm khẽ nở một nụ cười tự chế giễu mình rồi ngồi ngay ngắn lại.
Điền Quân Bồi đi vòng qua đầu xe rồi lên xe, thắt dây an toàn, cười nói: "Đúng là anh rất bất ngờ, năm xưa khi thi thạc sĩ luật, anh đã từng nghĩ đến việc thi vào trường đại học luật kinh tế tài chính ở thành phố Hán Giang của tình bên cạnh, thầy hướng dẫn là giáo sư Nhâm, nếu anh không thay đổi ý định đi Bắc Kinh học thì có thể chúng ta đã quen nhau từ lâu rồi".
"Cũng chưa chắc, em xa nhà từ rất sớm mà".
"Giáo sư Nhâm là một chuyên gia rất có quyền uy trong ngành luật mà anh ngưỡng mộ từ lâu, ông rất nổi tiếng trong lĩnh vực luật công ty, luật thương mại. Sau khi cuốn sách này của ông được xuất bản, gần như đã trở thành sách giáo khoa của các luật sư, ban ngày anh nhìn thấy cuốn tái bản mới nhất có chỉnh sửa liền mua ngay. À, mấy năm trước anh đã từng đến nghe một buổi giảng chuyên đề của ông, đã từ lâu rất mong cuốn sách về luật công ty của ông sớm được xuất bản".
"Mấy năm nay ông đã quay về trường đại học Z làm Viện trưởng Viện luật rồi, bận rất nhiều công việc mang tính chất sự vụ hành chính, thời gian dành cho nghiên cứu học thuật, viết sách không còn được nhiều như trước nữa".
Điền Quân Bồi phát hiện ra vẻ mặt của Nhâm Nhiễm cũng lạnh lùng như giọng nói, rõ ràng là không cảm thấy tự hào trước những thành tựu nổi tiếng của cha mình nên vội chuyển sang chủ đề khác hỏi cô: "Thực ra Golden là khách sạn tốt nhất khu vực này rồi, e rằng các khách sạn khác điều kiện không bằng Golden đâu, em muốn đến khách sạn nào?"
"Em chưa bao giờ đến đây cả, phiền anh giới thiệu giúp cho em một nơi, điều kiện không quan trọng, yên tính một chút là được".
"Lần nào đến đây công tác anh cũng đều ở Chương Viên resort nằm tại khu ngoại ồ, cũng không xa lắm, rất yên tình, em có muốn đến đó không?"
Nhâm Nhiễm có phần lơ đãng, dừng một lát mới nói: "Ở ngoại ô có nhiều muỗi không nhỉ? Mấy ngày nay em bị muỗi đốt nhiều nên sợ quá rồi".
"Điều khiến anh thích nhất ở đó là khu đó có một vườn long não rất rộng, mùa hè gần như không có muỗi".
Nhâm Nhiễm liền gật đầu ngay: Vâng, thế thì em đến đó".
Xe chạy được một lát, đột nhiên Nhâm Nhiễm bảo dừng lại: "Phiền anh dừng lại một lát chỗ quầy thuốc trước mặt kia, em muốn mua ít thuốc".
"Em không khỏe à? Có cần phải đi khám bác sĩ không?"
Cô lắc đầu: "Không cần, chỉ cảm nhẹ thôi anh".
Cô xách ba lô đi xuống, bấm chuông quầy thuốc treo biển mở cửa 24 giờ, một lúc lâu sau, một nhân viên bán hàng mắt còn đang ngái ngủ mở cửa cho cô vào, cô đã mua rất nhanh rồi quay trở lại xe.
Thành phố J là thành phố công nghiệp nặng không lớn lắm, vấn đề ô nhiễm rất nổi cộm và cũng không có tài nguyên du lịch gì. Chương Viên resort nằm ở phía Đông thành phố, cách xa các công trường tập trung ở phía Tây thành phố, có đầm lầy, hồ nước và vườn cây sinh thái long não rất rộng, thực ra chỉ có thể coi là một công viên có diện tích lớn mà thôi.
Khu resort là dẫy tòa nhà ba tầng phỏng theo kiến trúc phương Tây, tường trắng giản dị, nằm lọt giữa rừng long não, rõ ràng là không đông khách, vô cùng yên tính. Sau khi xuống xe, Nhâm Nhiễm hít thở thật sâu, dáng vẻ vẫn tỏ ra lo lắng, bất an.
"Ở đây khá vắng vẻ, nhưng rất an toàn, không phải sợ đâu".
Cô nhìn sang bốn xung quanh, đột nhiên ch