XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1549 lượt.

không theo kịp dòng suy nghĩ tung tẩy của cô, cũng không có tâm trạng nào để nói tiếp với cô. "Có chuyện gì đợi anh về rồi nói chuyện được không?"
"\'Vâng". Lần này cô cúp máy trước rất vui vẻ.
"Đúng là không thể tưởng tượng được, ở Bắc Kinh em chưa bao giờ nhìn thấy trăng sáng như thế này". Đột nhiên Nhâm Nhiễm nói.
Điền Quân Bồi vô cùng ngại ngùng, rõ ràng là ít nhất Nhâm Nhiễm đã nghe thấy cuộc nói chuyện vừa nãy. Nhưng nét mặt cô rất bình thản, không hề tỏ ý đùa giỡn, dường như chỉ đơn thuần là phát biểu cảm tưởng mà thôi. Bất giác anh cũng nhìn lên bầu trời, trên nền trời màu xanh thẫm, vầng trăng đó sáng một cách khác thường, nhìn rõ hơn bình thường rất nhiều. Anh sống ở thành phố lớn lâu ngày, không có thói quen ngắm trăng trút bày cảm xúc nhưng cũng không thể không thừa nhận, lúc này đây vầng trăng thực sự khác với lúc bình thường.
Họ ngồi rất gần nhau, dưới ánh trăng vằng vặc, Nhâm Nhiễm nhìn ra phía xa, cả người như được phủ bởi một dải lụa mỏng, ánh trăng hắt xuống mặt cô, làn da trắng ngần gần như trong suốt, gió vờn tóc cô, mềm mại bay phất ra phía sau, nhìn nghiêng trông cô mỏng manh và có nét gì đó không chân thực, tạo ra một khoảng cách vô hình.
Bất giác Điền Quân Bồi nhìn cô chăm chú, trong lòng tự nhiên thấy hơi sợ sợ, không kìm được chỉ muốn nhìn cô rõ hơn.
Xem ra cô đã lấy lại được vẻ trấn tính, bình thản, không còn vẻ ngơ ngác như lúc mới ra khỏi khách sạn hơn hơn một tiếng đồng hồ trước nữa, nhưng mặc cho cô nói chuyện bình thản, tự tin đến đâu, thậm chí có thể nói là trút bày tâm sự, nhưng cô vẫn tạo ra một khoảng cách xa lạ và bí ẩn.
Điền Quân Bồi sắp tròn 30 tuổi, bước vào tuổi tam thập nhi lập. Từ trước đến nay tính cách của anh rất cẩn trọng, làm nghề luật sư đòi hỏi sự chắc chắn, nghiêm túc, hiểu được nhân tình thế thái, không bao giờ là con mọt sách không hiểu gì về lẽ đời. Từ khi học đại học đến bây giờ, anh đã có không dưới một cô người yêu, nhưng anh chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác mê hoặc này ở các cô gái khác.
Anh hoàn toàn không muốn phá vỡ bầu không khí tính lặng trong giây phút này. Nhưng anh biết nhìn một cô gái không quá thân như thế này là bất lịch sự, anh không muốn để mình có những hành động quá trớn, đành phải nhắc cô, "Nhâm Nhiễm, ở đây gió đêm rất lạnh, nếu em bị cảm thì không nên ngồi ngoài quá lâu đầu". Nhâm Nhiễm gật đầu, đứng dậy, "Luật sư Điền, chúc anh ngủ ngon, em vào trước đây".






Sáng hôm sau, Điền Quân Bồi xuống nhà ăn ở tầng 1 để ăn sáng, đột nhiên đội trưởng Tôn bước vào. Anh rất sửng sốt, "Anh Tôn, sao anh lại có thời gian đến đây?"
Đội trưởng Tôn ngồi xuống, duỗi chân ra, nói với giọng thờ ơ: "Sáng sớm hôm nay tôi bị người ta gọi dậy, bận đến tận bây giờ".
"Xảy ra vụ án gì nghiêm trọng à?"
Đội trưởng Tôn nhìn anh bằng ánh mắt sáng quắc, khiến anh phải thắc mắc: "không tiện nói thì không cần phải nói đâu, tôi cũng không quá tò mò".
"Quân Bồi, cậu có biết là cậu đã gây ra chuyện gì không?"
"Đội trưởng Tôn, anh hiểu lầm rồi".
Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên sau lưng họ, họ cùng quay đầu lại, chỉ thấy không biết Nhâm Nhiễm đã đứng sau lưng họ từ bao giờ.
"Em không phải là bạn gái của Trần Hoa. Sở dĩ em rời khách sạn Golden là do chỉ muốn đổi sang một địa điểm yên tĩnh hơn để ở, không liên quan gì đến luật sư Điền".
Đội trưởng Tôn cười với vẻ hơi ngại ngùng.
Điền Quân Bồi vội nói: "Anh Tôn là bạn của anh, anh ấy không có ác ý gì đâu".
Nhâm Nhiễm không quan tâm lắm: "Em xuống ăn sáng, em rất xin lỗi vì đã nghe câu chuyện giữa các anh".
Thái độ của cô rất bình thản, rõ ràng là không hề để tâm đến chuyện người khác đi tìm cô. Đội trưởng Tôn nhìn cô từ đầu đến chân: "Mời cô ngồi, tôi muốn hỏi cô mấy câu hỏi, dĩ nhiên đây không phải là lấy lời khai, cô có thể không trả lời".
"Anh cứ hỏi đi, em cố gắng trả lời đúng".
"Tại sao anh Trần Hoa lại bám riết cô như vậy, từ Bắc Kinh tìm đến tận đây?"
Nhâm Nhiễm nghĩ ngợi một lát: "Sức khỏe của em không tốt lắm, chắc là anh ấy không yên tâm lắm khi thấy em đi xa một mình, tối hôm qua em đã nói rõ với anh ấy, hiện tại em không có vấn đề gì, không cần anh ấy phải lo".
"Nhưng chắc là cô đã đi mà không chào tạm biệt anh ấy đúng không".
Nhâm Nhiễm cười khổ sở: "Em cảm thấy không cần thiết phải làm như vậy".
"Nhâm Nhiễm, xin lỗi cô vì sự thẳng thắn của tôi. Tôi đã kiểm tra danh sách khách đăng ký phòng của khách sạn Golden, ba ngày trước anh Trần Hoa đã đến thành phố J và đến nghỉ ở khách sạn vào buổi chiều, cũng có nghĩa là, từ lúc cô bị giam ở trụ sở công an, anh ấy đã ở tại khách sạn Golden, mãi cho đến tận hôm qua, anh ấy mới mời trưởng phòng Lưu của văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh đến rút kháng cáo, dường như đây không chỉ đơn thuần là thái độ lo cho sức khỏe của cô".
Nhâm Nhiễm tỏ ra hơi bất ngờ, cô hoàn toàn không thể ngờ rằng Trần Hoa đã đến đây lâu như vậy. Anh quản lý tập đoàn Ức Hâm, với sự bận rộn của anh, một mình phải ở 3 ngày trong khách sạn ở thành phố heo hút