Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

uyện sang chủ đề khác: "Lạ thật, tại sao lại có người mở resort ở đây nhỉ? Rõ ràng thành phố J không phải là thành phố du lịch, đây được gọi là khu du lịch, nhưng cảnh sắc cũng không có gỉ đặc biệt lắm, lại cách khu trung tâm quá gần, e rằng chẳng có khách mấy".
Điền Quân Bồi bật cười: "Em nói đúng, người nơi khác sẽ không đến đây để vui chơi, nghỉ ngơi đâu, người vùng này lại thích đến nơi khác du lịch, khu resort này ngoài những lúc nhận tổ chức hội nghị thì ồn ào được một lúc, bình thường đúng là chẳng có khách mấy. Anh cũng đã nói chuyện với ông chủ khu resort này, ông ấy cũng thừa nhận ý đồ ban đầu của ông ấy là muốn khoanh vùng khu đất, làm nhà khai thác bất động sản của khu vực này, nhưng chính sách thay đổi, ông ta vừa mới xây được mấy khu biệt thự thì khu này này bị quy hoạch thành khu bảo vệ đầm lầy, đóng băng mọi kế hoạch khai thác thương mại, khiến ý định của ông ta bị đổ bể, may mà ông ta cũng là người nhiều vốn nên cũng vẫn xoay sở được".
Hai người bước vào sảnh lớn, chỉ thấy ánh đèn khá tối, nhân viên trực ca đang nằm sấp trước quầy tiếp viên ngủ gật ngon lành, Điền Quân Bồi đành phải gõ bàn gọi cô ta dậy.
Anh là khách quen ở đây, dặn dò mở cho Nhâm Nhiễm một phòng theo mức giá dành cho anh, cô gái lanh lợi đó liền nói ngay: "Luật sư Điền, em mở căn phòng ngay cạnh phòng anh nhé, chỉ còn mỗi phòng này là nằm đối diện với hồ thôi".
Điền Quân Bồi thầm nghĩ, nếu anh gật đầu thì e rằng hơi đường đột, thế hiện anh đưa cô đến đây là có ý đồ riêng. Nhưng nhìn vẻ mặt Nhâm Nhiễm. rất thất thần, dường như không nghe thấy gì cả, anh đành phải ho một tiếng, hỏi cô: "Em thích phòng ở phía nào, đối diện với hồ hay với vườn cây?"
Nhâm Nhiễm trở về với thực tại, "Vừa nãy lúc vào em đã nghĩ, cái sân trời đó rất tuyệt, nếu nằm đối diện với hồ thì phong cảnh chắc chắn sẽ rất đẹp".
Cô nhân viên liền đón lấy chứng minh thư của Nhâm Nhiễm để đăng ký, Điền Quân Bồi liền giải thích: "Nói là hồ nhưng thực ra là một đập chứa nước, nhưng nhìn cũng không đến nỗi tồi".
Sau khi nhận thẻ phòng, hai người cùng lên tầng, nói chúc ngủ ngon rồi đi vào hai phòng gần nhau.
Trong phòng toát lên mùi đóng cửa lâu ngày, Nhâm Nhiễm vứt túi xách xuống, mở cửa sổ ra trước cho thoáng. Nụ cười gượng gạo mà cô cố gắng nở trên môi đã tắt ngấm, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, gần như chỉ muốn nằm vật xuống giường, nhưng vẫn xông vào phòng tắm, cởi hết quần áo và lại tắm thêm một hồi lâu.
Tuy nhiên, dòng nước phun mạnh không thể giúp cô xóa đi dấu vết của Trần Hoa để lại trên người cô. Giống như việc chuyển từ khách sạn ở trung tâm đến khu resort ở ngoại ô dường như là một sự dày vò hoàn toàn vô ích.
Đây là lần ra đi không một lời từ biệt kiên quyết hơn cả lần rời xa Bắc Kinh, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được được cơn thịnh nộ của Trần Hoa sau khi tỉnh giấc. Nhưng cô không có cách nào để ở bên anh, mọi thứ trải qua trước đây tựa như một khoảng cách vô hình ngăn cách họ.
"Nhâm Nhiễm, Kỳ Gia Tuấn đã mất rồi".
Giọng Trần Hoa lại một lần nữa vang lên bên tai cô, bình tĩnh, khách quan, giống như trình bày một sự thật như lúc bình thường, không mang theo sắc thái tình cảm nào.
Đương nhiên, không cần lời nhắc nhở của anh, cô cũng biết rất rõ, Kỳ Gia Tuấn đã chết.
Cô không gọi điện thoại cho nhà họ Kỳ để hỏi chuyện hậu sự của Kỳ Gia Tuấn, thỉnh thoảng ba cô có nhắc đến anh, cô lập tức lảng ngay sang chủ đề khác, cô không nói nhiều về anh với bác sĩ Bạch Thụy Lễ, thậm chí cô còn không gặp Kỳ Gia Ngọc - chị gái anh.
Tư thái chim đà điểu tuyệt vọng này chỉ là vì không thể chấp nhận được việc phải đối mặt với cái chết một lần nữa. Tuy nhiên, người duy nhất không cho phép cô có bất kỳ sự né tránh nào là Trần Hoa.
Lúc này đây, vẫn còn vấn đề không cho phép cô né tránh đang chờ cô.
Cô lê bước ra khỏi nhà tắm, lấy quần áo ngủ ra mặc vào, sau đó lại vớ lấy chiếc ba lô trên đầu giường, lấy ra hộp thuốc vừa mua ban nãy. Dĩ nhiên đó không phải là thuốc cảm, mà là viên tránh thai khẩn cấp.
Hơn một tiếng đồng hồ trước, tại khách sạn đó, Trần Hoa không áp dụng biện pháp tránh thai nào.
Cô không nhớ rõ quá trình, không biết rốt cục là cô tỏ ra chống cự, vâng theo hay có phần hưởng ứng, nhưng những điều này không làm cho cô phải suy nghĩ. Nụ hôn của anh giống như một dấu vết đánh dấu trên cơ thể cô. Trong hơi thở của cô dường như vẫn chứa đầy hơi thở đàn ông mang tính chiếm đoạt của anh. Gần như cô vẫn có thể cảm nhận được sự va chạm đó, sức mạnh đó, dường như có một dòng điện liên tiếp chạy qua, cảm giác lạnh giá khiến cô run rẩy. Cô bóc hộp thuốc ra, phát hiện ra rằng tay mình đang run lên. Cô cố gắng trấn tính, lấy tờ giấy hướng dẫn ra, bên trên tờ giấy mỏng chi chít các chữ ghi thành phần phức tạp của thuốc, công thức thuốc, nhìn không hề giống những chữ Hán mà cô quen thuộc, gần như không thể tổ hợp ra được hàm nghĩa cụ thể.
Ánh mắt của cô dịch chuyển xuống phần hướng dẫn sử dụng "uống lần thứ nhất trong vòng 72 giờ đồng hồ", cô nghĩ, cô vẫn còn nhiều thời gian, tuy nhiên ý nghĩ này không an ủi được cô đ