The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

hác với ngày trước. Dọc bờ sông đã xây dựng lên một công viên bờ cát dài 10 km, trồng đầy các loại cây cổ, các bức tranh điêu khắc, đình đài tô điểm ở giữa, cảnh quan cao thấp lô nhô, các phiến đá granit tạo ra những chỗ đứng để ngắm sông.
Năm nay mùa nước có phần kéo dài, nước sông dâng lên bậc đá không rút xuống, đứng trên bờ đê trên cao nhìn xuống, dường như phía dưới đã trở thành một công viên nghịch nước tự nhiên. Ánh tà dương nhuộm mặt sông thành màu vàng, đầu người nhấp nhô, từng nhóm hai ba người đứng từ bờ kéo dài ra gần giữa sông, vừa có người dân thành phố đưa gia đình đến khu nước nông để hóng mát, đồng thời cũng có không ít người bơi lội ở khu vực nước xiết.
Cảnh tượng náo nhiệt như vậy hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của Nhâm Nhiễm. Cô men theo bậc đá bước xuống dưới, chỉ nhìn thấy một ông bố trẻ đang đứng dưới nước khích lệ cậu con trai của mình: "Nào, vẫn xuống được một bước nữa đấy".
Cậu bé chừng 4-5 tuổi đó sợ hãi đứng giữa dòng nước cao đến rốn, thử thò một chân xuống nước, nước cao đến ngực cậu, cậu lại la lớn vừa mừng vừa sợ: "Ba, con không đứng vững được, con sắp bị trôi rồi".
Nhâm Nhiễm ngồi xuống như mọi người xung quanh, tháo giày ra, nhúng chân xuống nước sông đục ngầu. Nước sông gợn lên những đợt sóng lăn tăn, nhấp nhô dưới bắp chân cô, mát rượi và nhẹ nhàng.
Một quả bóng ướt đột nhiên bay đến trước mặt cô, Nhâm Nhiễm liền đưa tay đón lấy theo phản xạ, nước lập tức bắn hết lên mặt, lên người, chỉ nghe thấy cậu bé đó la lớn: "Bóng của cháu, bóng của cháu, trả cho cháu".
Ông bố trẻ liền vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi em. Ngưu Ngưu, mau xin lỗi cô đi".
Cậu bé lẩm bẩm gì đó, không nghe rõ đang nói gì, cô liền cười nói: "Không có gì đâu anh" rồi ném bóng trả lại, cậu bé đón lấy, vui vẻ nhảy bật lên, sau đó lại một lần nữa tinh nghịch ném quả bóng cho cô.
Họ cứ ném qua ném lại như vậy, không ngờ Nhâm Nhiễm lại không thấy chán, cậu bé đó lại càng đùa nhiệt tình hơn, chơi cho đến khi mẹ cậu mang một que kem đến, cậu mới vỗ tay reo lên, ném quả bóng xuống ôm chặt chân mẹ, cố gắng nhảy lên với que kem.
Nhâm Nhiễm ném quả bóng cho ba cậu, nhìn sang bờ sông bên kia thất thần, mãi cho đến khi cậu bé đưa vào miệng cô que kem đã cắn một miếng to, cô mới quay về với thực tại.
"Cô ơi, cho cô cắn một miếng".
Ba cậu ôm bụng cười vì hành động của cậu con trai, mẹ cậu thì vừa tức vừa buồn cười, chị la lớn: "Ngưu Ngưu, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được lấy đồ của mình đã ăn để đưa cho người khác, mất lịch sự quá".
Nhâm Nhiễm cũng không nhịn được cười, vừa cười vừa lắc đầu: "Cảm ơn Ngưu Ngưu, cô không ăn".
Mặt trời treo trên bầu trời phía Tây từ từ xuống thấp, mây chiều đỏ rực như ngọn lửa, nửa bên sông ồn ào, nửa bên sông in màu đỏ tươi của mây chiều, rất tráng lệ. Nhâm Nhiễm nhìn cảnh tượng này một cách chăm chú, còn mọi người xung quanh dường như đã coi đó là điều bình thường từ lâu, không có cảm nhận rằng đang có cảnh đẹp xuất hiện lung linh trên bầu ừời.
Không biết lại ngồi thêm bao nhiêu lâu nữa, cuối cùng mặt trời vẫn từ từ chìm xuống dưới đường chân trời, nền trời tối hơn, đèn bên bờ sông được bật sáng, ánh đèn lung linh, mờ ảo dưới mặt nước, lại tạo nên một bức tranh phong cảnh hoàn toàn khác.
Nhưng bên bờ sông không vì thế mà yên tĩnh trở lại, những bãi trống rộng rãi trên bờ được dựng thành các điểm karaoke lộ thiên đơn giản, những bài hát đang thịnh hành thi nhau vọng lại, một số người hát khá hay, còn một số chỉ có thể coi là gào trong micro, khán giả xung quanh người thì huýt sáo, người thì vỗ tay cổ vũ.
Đôi vợ chồng trẻ đó đã đưa cậu con ra về, nhưng số người nghịch nước không giảm đi, thậm chí thỉnh thoảng lại có những đôi trai gái dáng vẻ là dân văn phòng đem cặp xách và bia đến, cởi cúc áo cổ của chiếc áo sơ mi ra, tháo giày tất, xắn ống quần lên, từng đám năm ba người cùng ngồi uống bia nói chuyện, dĩ nhiên nhiều hơn cả vẫn là những đôi tình nhân ngồi dựa vào nhau nói chuyện thầm thì mà không quan tâm đến sự tồn tại của người khác.
Các âm thanh ồn ào vọng vào tai cô.
"Lát nữa đi xem phim nhé, nghe nói…”
"... chế độ sát hạch kiểu này thực sự là phi nhân đạo..."
"... Nếu mỗi tháng phải trả ngân hàng 3.500 NDT thì bọn tôi đành phải hít gió trời để sống thôi. Chi bằng…”
"Nếu em đồng tình vói quyết định của gia đình sang Canada học thì bọn mình rất khó có cơ hội gặp lại nữa…”
"Tổ chức đám cưới vào mùa đông không thích lắm, tháng 12 mặc váy cưới đứng ở cửa khách sạn đón khách sẽ bị đóng băng thành tượng mất. Có lẽ năm sau..."
"Mẹ anh ta vẫn dở hơi như vậy à? Thật không chịu nổi…”
"Em chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc với anh ấy, không thể tiếp tục một cách u u minh minh như thế này được…”
Đột nhiên, Nhâm Nhiễm ý thức ra được rằng, sau hơn một năm xa rời sự ồn ào và sống khép mình, lần đầu tiên cô không cần phải chuẩn bị trước gì về mặt tâm lý, hòa mình vào cộng đồng một cách rất tự nhiên, trong thời gian dài như vậy không rút lui, không lo lắng, không chán nản, dường như cô chưa bao giờ rời xa trần thế ồn à