Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
o phồn hoa này.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn mặt sông nước đang cuồn cuộn, một chiếc phà vang lên tiếng còi trầm, đang từ từ chạy sang bờ bên kia, giữa ánh đèn mờ ảo, có thể nhìn thấy hành khách đang dựa vào lan can hóng gió sông. Bên trái cách đó không xa là cầu Trường Giang số 1 đã được xây dựng từ rất lâu, chân cầu khổng lồ đứng sừng sững giữa dòng nước; Đằng xa bên phải là một cây cầu lớn khác, đèn điện trải dài trên cây cầu, kéo dài đến tận bờ sông ồn ào phía bên kia. Nhìn lâu lại thấy có cảm giác hư ảo, dường như ở bờ bên kia là một cuộc sống hoàn toàn khác.
Trong một đêm hè khác của nhiều năm về trước, cô đã từng ngồi xe của một người đàn ông, đi từ cầu Trường Giang số 1 đến phía Bắc của sông, đi qua khu trung tâm ồn ào, qua một cây cầu khác rồi trở về trường, đó là sự khởi đầu chính thức của cô khi rơi vào một tình yêu.
Đối với thành phố này, có thể cô cũng được coi là một kẻ thù, nhưng mang theo nhiều ký ức nặng nề như vậy để quay trở lại, mọi thứ trước mắt đã trở nên xa lạ như vậy, mới mẻ như một bức tranh lần đầu tiên trải ra trước mắt cô.
Mọi người xung quanh đều đang cười nói rôm rả, trút bỏ mọi sự phiền hà do công việc nặng nề, sự đãi ngộ bất công và thời tiết tồi tệ lúc ban ngày, không để tâm đến nhiệt độ nóng bức khiến người ta ngạt thở, tận hưởng thời gian nhàn nhã mà gió sông đem lại.
Điều quan trọng nhất là, cô cũng có thể như họ, thử mỉm cười đón nhận tất cả, cảm nhận được niềm vui trong những khoảnh khắc đời thường, những nỗi u ám chất chứa trong lòng từ bấy lâu nay dường như đã bị quét sạch một cách vô hình, bị xếp vào một xó, đủ để khiến cô niêm phong lại không thèm quan tâm đến nữa.
Chỉ nghĩ đến điều này, Nhâm Nhiễm đã cảm thấy không tin.
Cô quyết tâm thử nghiệm lại một lần nữa xem cảm giác này có chân thực hay không, cô đi giày vào, bước lên bậc đá, đi qua con đường bên sông, dựa vào ký ức mơ hồ, bước về phía con đường đi bộ ở khu thương mại.
Thành phố về đêm đã mát mẻ hơn, đường phố ồn ào náo nhiệt hơn ban ngày. Cô chậm rãi len qua dòng người đông đúc, mua mấy món đồ chơi nhỏ chẳng để làm gì ở cửa hàng nhỏ bên đường, cuối cùng đã xác nhận được rằng, cảm giác mà cô ngồi bên sông không phải là ảo giác.
Chẳng mấy chốc đã sang thượng tuần tháng 9, buổi chiều Nhâm Nhiễm tìm đến khách sạn mà ba cô chuẩn bị ở, máy bay đến muộn, ông Nhâm Thế Yến gọi điện thoại nói với cô rằng ông vừa lên ô tô, bảo cô đợi một lát ở sảnh lớn.
Cô đang mở tờ báo ra đọc giết thời gian thì đột nhiên có người gọi cô.
"Nhâm Nhiễm".
Cô ngẩng đầu lên, hóa ra là Điền Quân Bồi, lần trước sau khi đưa cô đến khách sạn, hai người không liên hệ gì với nhau nữa.
"Chào luật sư Điền, đúng lúc lại được gặp anh ở đây".
Điền Quân Bồi thực sự không biết phải ăn nói thế nào, đây dĩ nhiên không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ như Nhâm Nhiễm nói.
Hôm đó, sau khi đưa Nhâm Nhiễm đến đây anh lại quay về thành phố J ngay, sau đó lại quay về thành phố W ở tỉnh để đi làm. Anh thường xuyên nhớ đến cô, chỉ có điều hai ngườỉ chi mói quen nhau sơ sơ, lúc chia tay anh đã xin số điện thoại di động của cô, nhưng không biết bao giờ gọi mới là phù hợp.
Sau mấy hôm, cuối cùng anh vẫn quyết định gọi điện cho cô để hỏi thăm, nhưng điện thoại tắt máy. Đương nhiên, lúc cho anh số điện thoại, cô cũng nói thêm rằng: "Em rất ít khi mở máy, không gọi được anh cũng đừng ngạc nhiên".
Kể từ khi điện thoại di động trở nên phổ cập, dường như người bình thường ít nhiều đều có phần lệ thuộc vào nó, lúc nào cũng mang theo bên người, thậm chí có rất nhiều người còn chuẩn bị đủ lượng pin cần thiết để mở máy cả ngày, chỉ sợ bị nhỡ liên lạc với người khác. Rất ít khi gặp những người như Nhâm Nhiễm, chỉ khi nào cần gọi điện thoại mới mở máy ra. Hơn nữa cô nói rất tự nhiên, dường như đã quen với trạng thái không chủ động liên lạc với người khác từ lâu, hoàn toàn không để tâm đến việc người ta không tìm được cô.
Anh chán nản nghĩ, anh có ấn tượng sâu sắc với cô, nhưng e rằng cô chỉ coi anh là người xa lạ gặp nhau một lần trên đường, không gặp lại nữa, không liên lạc nữa cũng không có gì là đáng tiếc.
Điền Quân Bồi về nhà ăn cơm, khi mẹ anh lại hỏi một lần nữa rốt cục giữa anh và cô người yêu đã xảy ra chuyện gì, tại sao nói chia tay là chia tay ngay, anh lại càng chán nản hơn.
Mối tình của anh và cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt đã được cả nhà ủng hộ.
Anh xuất thân trong một gia đình tri thức, mẹ anh làm việc ở phòng kỹ thuật của tỉnh, cha anh là tổng biên tập của một nhà xuất bản. Cha mẹ anh đều có những suy nghĩ theo nếp cũ, mong con trai vừa thành đạt trong sự nghiệp vừa có một gia đình ổn định. Cha của Trịnh Duyệt Duyệt từng là đồng nghiệp của cha anh, sau đó từ chức làm kinh doanh, nhưng vẫn làm trong ngành xuất bản, cũng được coi là một thương nhân tri thức.
Sau lần gặp gỡ đầu tiên, nói đến việc của con trai con gái, hai nhà đã rất ủng hộ, vì thế đã tìm mọi cách để vun vào, tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ cho Điền Quân Bồi và Trịnh Duyệt Duyệt. Họ đã không phụ lòng mong mỏi của các bậc tiền bối và bắt đầu