pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

trong hai trang, bờ cát trắng trải dài đến bãi biển với làn nước trong xanh, dưới nền trời xanh thẳm và những áng mây trắng, thấp thoáng có một hòn đảo nhỏ, hình dạng của hòn đảo đó lập tức khiến cô phải nín thở.
Cam Lộ đã để ý đến ánh mắt của cô, "Đây là nơi vợ chồng mình chuẩn bị đi nghỉ, khu resort Song Bình trên đảo Vi Châu thuộc Bắc Hải, Quảng Tây".
Hai chữ Song Bình lọt thỏm vào tai cô, cô cố gắng gượng cười: "Ảnh chụp đẹp thật đấy, chị có thể cho em xem được không?"
"Dĩ nhiên là được rồi".
Cam Lộ đưa cuốn họa báo cho cô, cô xem lại từ đầu, mới phát hiện ra thực ra đây là tập ảnh quảng cáo, không giới thiệu nhiều bằng chữ, ý tứ, góc độ và dụng ý của tất cả các bức ảnh đã thể hiện ra một cách trọn vẹn phong cảnh của khu vực bờ biển, nhìn rất có ấn tượng.
Cô lập tức xác định được rằng, khu resort Song Bình nằm ở phía Đông Nam đảo Vi Châu này chính là do tập đoàn Ức Hâm của Trần Hoa đầu tư xây dựng, hai năm trước, cô đã từng bị ngân hàng cử đến để đàm phán về phương án góp vốn đầu tư, mặc dù sau này phương án đó bị gác lại vì nhiều nguyên nhân khác nhau, nhưng tập đoàn Ức Hâm đã nhanh chóng ký được hiệp định hợp tác với một ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài, kế hoạch không bị ảnh hưởng gì, khu resort đã được khánh thành và đi vào hoạt động, hơn nữa được đặt tên trực tiếp là Song Bình, khiến cô không thể không cảm khái.
"Xem ra là nơi rất thích hợp để nghỉ ngơi".
"Đúng vậy, người bạn hợp tác với anh Tu Văn giới thiệu, năm ngoái anh ấy đã từng đưa người yêu đi nghỉ, sau đó quay về khen không ngớt lời, nói phong cảnh rất đẹp, và lại rất yên tĩnh. Điều đáng tiếc duy nhất là", ngón tay thon dài của Cam Lộ chỉ vào hòn đảo nhỏ đó trên bức ảnh, "từ đầu năm ngoái, đảo Song Bình nằm đối diện đã được coi là khu vực bảo vệ nguồn tài nguyên san hô, du khách không được lên đảo tham quan nữa".
"Có thể nhìn xa như thế này, sẽ có cảm giác là núi tiên ngoài biển hơn".
Cam Lộ liền cười: "Cũng có thể là như vậy".
Đầu bên kia Điền Quân Bồi và Thượng Tu Văn đã bàn xong công việc, hai người đi tới, Cam Lộ đứng dậy, cười nói: "Em đoán hôm nay anh Quân Bồi đã mang tin xấu đến".
Điền Quân Bồi liền kêu oan: "Chút tiếng tăm đáng thương của luật sư đã bị hủy hoại như vậy, chỉ cần tìm ai đó để nói chuyện là bị coi chắc chắn không mang lại điều gì tốt lành. Em hỏi Tu Văn xem anh có thông báo tin gì xấu không".
"Không cần hỏi, chỉ cần thấy anh ấy trầm ngâm suy nghĩ như vậy là biết chắc chắn sẽ có chuyện gì khó xử".
Thượng Tu Văn cười lớn: "Quân Bồi, cậu thấy chưa, thực ra trong mắt vợ, đàn ông không có cái gì được gọi là điều bí mật cả. Sau này cưới vợ rồi cậu sẽ biết".
Điền Quân Bồi cũng cười: "Không làm lỡ việc của hai người nữa, chúc một chuyến đi thuận lợi, vui vẻ".
Thượng Tu Văn nhẹ nhàng xách hai chiếc túi: "Lộ Lộ, em chỉ cần cầm túi của em là được rồi".
Nhâm Nhiễm gấp cuốn họa báo lại rồi đưa cho Cam Lộ, Cam Lộ cười lắc đầu: "Nhâm Nhiễm, em cứ giữ lại đi, bọn chị chuẩn bị đến đó rồi, không cần dùng nữa".
"Cảm ơn chị. Chúc anh chị thượng lộ bình an".
Vợ chồng Thượng Tu Văn chào tạm biệt họ, ra khỏi quán cà phê bắt một chiếc taxi rồi lên xe đi.
Điền Quân Bồi ngồi xuống vị trí đối diện với Nhâm Nhiễm, "Có cần anh đặt vé tàu giúp em không?"
"Anh đợi một chút, em gọi điện thoại cho ba em trước đã".
Cô lấy điện thoại di động ra, lập tức có tiếng chuông báo có tin nhắn vang lên, là tin nhắn của Trần Hoa và ba cô gửi đến. Đọc những tín nhắn đó, tâm trạng của cô rất phức tạp, cô đưa tay xóa đi rồi gọi cho ba.
Ông Nhâm Thế Yến hỏi với giọng sốt sắng: "Tiểu Nhiễm, con đang ở đâu vậy?"
"Con xin lỗi, ba, con đang ở Hán Giang".
Ông Nhầm Thế Yến liền thở phào một tiếng: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Mấy hôm trước tổng giám đốc Trần có gọi điện cho ba, hỏi con có quay về thành phố Z không, sau đó lại nói con đi chơi rồi, sẽ về Bắc Kinh ngay thôi, bảo ba không phải lo lắng, ba không gọi được cho con, sao lại không lo chứ".
"Con không sao cả". Đột nhiên Nhâm Nhiễm ỷ thức ra được rằng, nếu bây giờ mà cô quay về thành phố Z, rất có thể Trần Hoa cũng sẽ về tìm cô. Cô thực sự không thể đối mặt với anh được nữa, "Ba, con định ở đây một thời gian".
Ông Nhâm Thế Yến không hiểu vấn đề lắm, ông đã từng làm việc ở Hán Giang mấy năm nên rất hiểu khí hậu ở vùng này: "Trời nắng nóng như vậy sao con lại nghĩ đến chuyện về Hán Giang chơi nhỉ? Thà quay về thành phố Z để tránh nóng còn hơn".
"Qua một thời gian nữa rồi tính ba ạ. Ba, nếu có người tìm con thì ba cứ nói là không biết con đang ở đâu, con chưa liên lạc gì với ba nhé".
"Giữa các con xảy ra chuyện gì à?"
"Không có chuyện gì đâu, ba đừng hỏi nữa".
Ông Nhâm Thế Yến thở dài, "Thôi được, đầu tháng sau, đúng dịp ba phải đến Hán Giang để tổ chức một cuộc hội nghị về giáo dục luật học ở Hán Giang, ba con mình gặp nhau sẽ nói chuyện sau vậy".
"Vâng, con ở đây đợi ba. Con chào ba".
Bỏ máy xuống, Nhâm Nhiễm nói với giọng biết lỗi: "Luật sư Điền, em thay đổi kế hoạch rồi, em định ở lại đây tìm một khách sạn ở một thời gia