Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
g thời đã mở rất nhiều chi nhánh, các trung tâm đào tạo được mở rộng ở rất nhiều khu vực.
Anh khuyên cô nên nhận dịch cuốn sách này, "với tốc độ dịch của em, nếu dịch theo giờ hành chính thì chỉ khoảng hai tháng là dịch xong, nhuận dịch rất ổn".
"Nếu cuốn sách này phải dịch gấp thì em không nhận được. Em không có ý định giam mình ở nhà cả ngày, em đang chuẩn bị tìm một công việc để làm".
"Ba tháng dịch xong cũng được, anh vẫn muốn em nhận dịch, dù sao thì em cũng có nền tảng về tài chính, là người dịch thích hợp nhất". Rồi Thái Hồng Khai nói rất thoáng: "Ngoài ra, em cũng nên suy nghĩ làm một giáo viên dạy tiếng Anh đi, có thể điều chỉnh thời gian đi dạy, cũng không phải ngày ngày trực ở văn phòng, anh có thể nói với bên đó để tuyển dụng em".
Trong mắt Nhâm Nhiễm, nghề giáo viên ít nhiều cũng khá cao thượng, mang tính chuyên nghiệp, không ngờ anh lại nói nghe dễ dàng như vậy, khiến cô cũng thấy hơi sợ, do dự một lát, "Em không có tố chất làm giáo viên, cũng không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này”.
"Kinh nghiệm là một vấn đề, nhưng cũng không sao cả". Thái Hồng Khai cười: "Trung tâm đào tạo chẳng có mấy giáo viên có tố chất đâu, quan trọng là dạy hay thôi. Với nền tảng của em thì chắc chắn không có vấn đề gì, em cứ thử đi xem".
Trong tay Nhâm Nhiễm vẫn còn một khoản tiền nên không bị sức ép nhiều về kinh tế, cô chỉ muốn làm theo lời khuyên của bác sĩ Bạch Thụy Lễ, tìm một công việc tương đối đơn thuần, không đến nỗi phải giam mình ở nhà và tụt hậu so với xã hội. Với suy nghĩ đến xem rồi tính sau, cô đã đến nơi Thái Hồng Khai bảo, phát hiện thấy đây là một trung tâm đào tạo tiếng Anh có quy mô không nhỏ, phạm vi đào tạo là từ học sinh mầm non đến người lớn, cái gì cũng có, ngoài ra còn mời khá đông giáo viên nước ngoài đến từ các nước khác nhau.
Có Thái Hồng Khai gọi điện từ Bắc Kinh đến để giói thiệu, cộng với trình độ tiếng Anh lưu loát, khá chuẩn của cô khi phỏng vấn, giáo viên nước ngoài đã gật đầu đồng ý, hiệu trưởng đã tuyển dụng cô ngay.
"Cô Nhâm, cô quyết định sẽ dạy các em nhỏ ư? Thế mạnh của chúng tôi là đào tạo tiếng Anh cho người lớn, rất nhiều trung tâm ở thành phố này cạnh tranh đào tạo tiếng Anh cho trẻ em, chúng tôi không có ý định tham gia vào thị trường đó nữa, chính vì thế trong mảng trẻ em, chúng tôi chỉ mở một lớp tiếng Anh giao tiếp, giờ học cũng rất ít, thu nhập ít hơn rất nhiều".
Hiệu trưởng nói với cô một con số, không bằng cả mức lương khởi điểm của một nhân viên văn thư bình thường ở Bắc Kinh. Nhâm Nhiễm cũng hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến tiền thuê nhà ở vùng này cô cũng đã lý giải được phần nào, đồng thời cô nghĩ rằng, nếu được tiếp xúc với các em nhỏ có thể sẽ giúp cô cảm thấy vui vẻ, hơn nữa việc có thêm nhiều thời gian tự do cũng rất hợp với ý cô. Cô nói rằng không quan tâm nhiều lắm đến mức thu nhập, hiệu trưởng đã đồng ý, bảo cô đến phòng nhân sự để đăng ký, ngày hôm sau cô bắt đầu đến làm việc ở đây.
Công tác quản lý của trung tâm đào tạo tư nhân không chính quy lắm, ngoài giáo viên người nước ngoài ra, thu nhập của những người khác đều không cao. Tuy nhiên học phí của lớp dạy tiếng Anh cho trẻ em lại rất đắt, lấy chiêu bài là lớp tiếng Anh giao tiếp ít người giọng Mỹ chuẩn, do một chàng trai trẻ đến từ Mỹ tên là Tom đảm nhận, nhiệm vụ của Nhâm Nhiễm là hỗ trợ anh này giảng dạy, hàng ngày 1 giờ chiều đi làm, 6 giờ chiều hết giờ, cô rất hài lòng với cách sắp xếp thời gian này.
Điền Quân Bồi đưa Nhâm Nhiễm đến thẳng bờ sông, ở đây đã xây dựng một khu nhà ở cao cấp, khu thương mại bên cạnh được quy hoạch rất hoành tráng, tập trung rạp chiếu phim, các nhà hàng, quán bar, quán cà phê có tiếng nhất khu vực này.
Nhà hàng mà họ đến là nhà hàng Tứ Xuyên đã kinh doanh được một năm, rất đông khách, bên trong nhà hàng rất đông thực khách ngồi đợi bàn ăn, may mà thư ký đã giúp Điền Quân Bồi đặt chỗ trước, anh nói tên ra, nhân viên phục vụ liền dẫn họ vào phòng đã đặt.
Cách bài trí ở đây rất đẹp mắt, phòng được chiếu sáng bằng nguồn sáng gián tiếp, không khí không ồn ào như những nhà hàng bình thường, đĩa bát đựng thức ăn rất xinh xắn, nấu các món Tứ Xuyên đã cải biên, giữ nguyên vị tê cay của đồ ăn Tứ Xuyên, nhưng lại không quá cay, rất ngon. Nhưng Điền Quân Bồi phát hiện thấy Nhâm Nhiễm ăn không nhiều, "Anh Phùng Dĩ An bạn anh giới thiệu chỗ này, anh ấy là người vùng này. Đáng lẽ anh phải hỏi trước là em có ăn quen đồ ăn Tứ Xuyên hay không".
Nhâm Nhiễm liền cười với vẻ biết lỗi: "Không, đồ ăn ở đây rất ngon, nhưng một năm gần đây em ăn không ngon lắm do phải uống thuốc".
"Lần sau mình sẽ đến ăn thử một nhà hàng hải sản khác mà anh ấy giới thiệu. Rạp chiếu phim ở đây có vẻ rất ổn, tối nay chiếu một bộ phim của Mỹ, em có muốn đi xem không?"
Nhâm Nhiễm lấy giấy ăn ra lau miệng, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Luật sư Điền, cảm ơn anh đã. hẹn em đến đây, tối hôm nay em cảm thấy rất vui. Nhưng em vẫn muốn nói rõ ngay từ đầu là hiện tại em không có ý định hẹn hò và quan hệ sâu sắc với ai".
Sự thẳng thắn này của cô không làm cho Điền Quân Bồi cảm th