Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
ấy ngạc nhiên, "Anh tỏ ra hơi nóng vội à?"
Nhâm Nhiễm liền cười: "Anh rất có phong độ luật sư Điền ạ, không chế nhạo vẻ tiểu nhân đó ở em".
Điền Quân Bồi cũng cười rồi rót cho cô một cốc nước hoa quả: "Tại sao anh phải chế nhạo em. Vì em đã đoán không sai, đúng là anh có ý định theo đuổi em".
Nhâm Nhiễm không nói được gì, cười đau khổ: "Thậm chí anh còn chưa hiểu em".
"Thế thì hãy cho anh một cơ hội để hiểu em đi".
Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát, "Luật sư Điền, em đã quen anh trong một hoàn cảnh vô cùng thảm hại, đầu tiên là bị bắt vì bị tình nghi là ăn trộm ô tô, sau đó lại bị một người đàn ông rút kháng cáo và đưa đi, tiếp sau đó nửa đêm lại ra khỏi khách sạn.
"Em nói như vậy, dường như anh mới ý thức được rằng cuộc gặp gỡ của chúng ta đầy kịch tính".
Giọng anh rất bình thản, dường như không để tâm gì đến những chuyện đó, Nhâm Nhiễm không biết đó là thói quen nghề nghiệp hay anh đang an ủi cô, "Nếu đứng trên lập trường khách quan, em buộc phải thừa nhận rằng, sẽ là hoàn toàn hợp lý nếu ở trong một khâu nào đó anh không để ý đến em nữa. Nhưng anh luôn cố gắng giúp đỡ em, em rất cảm ơn sự tin tưởng của anh. Chỉ có điều e rằng em không thể giải thích gì với người khác, để hành vi của mình được tỏ ra bình thường".
Điền Quân Bồi thừa nhận Nhâm Nhiễm nói rất có lý, nhưng anh cũng giống cô, không thể giải thích nổi hành vi của mình, trong tình huống bình thường, tình thần giúp đỡ người khác của anh chỉ được thể hiện một cách thích đáng, sau đó lựa chọn thái độ bàng quan, lý trí, đợi đến khi sự việc phát triển rõ ràng rồi tính sau. Đối với Nhâm Nhiễm, rõ ràng là anh dựa vào trực giác nhiều hơn.
"Anh không cho rằng hành vi của em có gì là bất thường, cũng không có quyền yêu cầu em phải giải thích, đó là chuyện riêng của em, không cần phải báo cáo lý do với người khác".
Nhâm Nhiễm liền cười tươi hơn, "Cảm ơn luật sư Điền. Nhưng em không thể không nói rằng, làm một người xa lạ bí ẩn trong mắt người khác có thể là rất thú vị, nhưng nếu hai người yêu nhau mà lại như vậy thì rất có vấn đề".
"Anh gọi em là Tiểu Nhiễm có được không?" Giọng Điền Quân Bồi rất nhẹ nhàng, "cứ gọi anh là Quân Bồi. Tiểu Nhiễm, hôm nay là sinh nhật lần thứ 30 của anh".
"Hả, đáng lẽ anh phải nói với em sớm hơn để em chuẩn bị một món quà cho anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ".
"Cảm ơn em, em chịu đi ăn với anh đã là món quà tuyệt nhất rồi. Anh vừa mới kết thúc một tình yêu vào ba tháng trước, không vui vẻ lắm. Một trong những lời chỉ trích của cô bạn gái cũ đối với anh là anh luôn coi mình là đúng, không hiểu cô ấy. Sau khi tự kiểm điểm mình, anh đã thừa nhận rằng, anh làm luật sư nên không phải là một người đàn ông thú vị, không thể nói mình hoàn toàn vô tội trong cuộc tình đó. Em rất thu hút anh, Tiểu Nhiễm ạ. Nhưng anh có thể hiểu được sự băn khoăn của em, chúng ta đều cần thời gian để hiểu nhau hơn. Anh dự định sẽ làm một số việc lớn trong năm tam thập nhi lập, cũng không muốn nhanh chóng bước vào một tình yêu mới. Chúng ta có thể bình tính, bắt đầu từ việc làm bạn bè của nhau".
Công việc của Điền Quân Bồi ở thành phố Hán Giang có sự khởi đầu không được thuận lợi lắm, may mà anh đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần.
Theo hiệp định mà hai bên đã ký kết, Phổ Hàn đầu tư vốn và chính thức nắm quyền điều hành, tên của văn phòng luật sư cũng đã được thay đổi, trên danh nghĩa, ông Hầu vẫn là trưởng văn phòng nhưng mọi nghiệp vụ đều do Điền Quân Bồi phụ trách.
Rõ ràng là mấy luật sư lớn trong văn phòng không coi Điền Quân Bồi - anh chàng mới 30 tuổi này ra gì, họ chỉ liếc qua cho phải phép chế độ sát hạch mà thư ký của anh phát cho họ rồi đặt sang một bên, người nào lo việc người đấy, chuẩn bị nhìn anh thiểu não xuống nước, rồi đưa ra điều kiện bắt anh phải vào khuôn phép.
Nhưng Điền Quân Bồi không coi trọng những vụ án kinh tế và dân sự vặt vãnh mà họ làm, cũng không quan tâm đến thái độ bất hợp tác của họ. Anh lặng lẽ tìm công ty săn đầu người, đưa ra điều kiện và bắt đầu tuyển dụng.
Nếu nói giám đốc nhân sự mới lên nhận chức, mấy luật sư lớn đó không cảm nhận được gì, thì khi Điền Quân Bồi tuyên bố, ba luật sư mới đồng thời đến làm việc, mỗi người được có một trợ lý, chuyển đến văn phòng làm việc ở tòa nhà mới thì họ đã không ngồi yên được nữa.
Lục Môn nằm rất gần chỗ Nhâm Nhiễm ở, mùi cà phê rất đặc sắc, điều quan trọng hơn là, Tô San có mấy nguyên tắc: không cung cấp tú lơ khơ, không bán đồ ăn nhanh, ngoài việc giống như ngày trước là chỉ bán bột cà phê, trong quán chỉ bán các loại cà phê đun tại chỗ và các loại bánh ngọt mà họ tự làm. Chính vì thế môi trường ở đây rất yên tĩnh, khách đến uống đều là những người nghiền cà phê, Tô San thuộc rất nhiều tên khác, không có mấy ai thích ồn ào hoặc chạy theo mốt đến đây để bàn chuyện lớn cả.
Dần dần, Nhâm Nhiễm cũng đã trở thành khách quen ở đây, còn giống như các vị khách cũ khác, để một cốc chuyên dùng để uống cà phê ở đây. Cô đưa Điền Quân Bồi đến, Tô San lên tiếng chào họ, m