Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.
i người đều cần một con đường để tâm sự".
"Đúng vậy, tòa soạn báo buổi tối phía đối diện có một phóng viên tên là La Âm, hàng tuần có mấy buổi chiều chị ấy tiếp độc giả ở quán mình, nghe họ tâm sự, sau đó viết thành bài và đăng trên báo. Trước đây mình cũng đã từng tò mò hỏi chị ấy, làm gì mà có nhiều người muốn kể chuyện của mình cho người lạ nghe như vậy, chị ấy cũng đã từng trả lời mình như vậy. Cảm ơn bạn đã nghe mình tâm sự tối hôm nay".
"Em cũng thấy rất vui". Nhâm Nhiễm chống tay xuống bàn và đứng dậy nghiêng người một lúc mới đứng vững được: "Chị Tô San, chị về nhà ngủ cho ngon nhé. Sẽ đến một ngày, chị có thể cảm nhận được, rằng, chị có thể nhớ được anh ấy, cũng có thể từ bỏ anh ấy. Dần dần, anh ấy sẽ không còn chân thực nữa, đối với chị, anh ấy đã trở thành quá khứ".
"Bạn nói rất đúng\'\'. Tô San cũng đứng dậy, nghĩ một lúc, nhướn lông mày lên, nhún nhún vai: "Thực ra trí nhớ của mình rất tồi, mọi người chào mình mình thường xuyên không nhớ có quen đối phương hay không; Rất nhiều chuyện buồn, cách mấy ngày là mình quên hết. Chỉ có những ngày ở bên anh ấy mình lại nhớ như in. Mình không xác định được là mình có muốn từ bỏ thật sự hay không, như thế vừa mâu thuẫn vừa đáng thương nhỉ".
"Không, em chỉ biết rằng, chị đang sống một cuộc sống mà chị muốn sống\'\'.
"Bạn nói rất đúng".
Tô San thu dọn gọn gàng chai rượu, ly rượu, tắt điều hòa và đèn, hai người mặc áo khoác vào rồi bước ra ngoài, cô khóa cửa hàng, chào tạm biệt Nhâm Nhiễm và đi về hướng khác.
Càng về đêm nhiệt độ càng thấp, gió Bắc cắt da cắt thịt phả vào mặt thấy tê tê, buốt buốt, khiến người ta không thể tín rằng đây là thành phố ở gần miền Nam. Nhâm Nhiễm bước đi rất cẩn thận, châm dẫm trên mặt đường đóng đầy băng, dướỉ chân phát ra tiếng kêu lạch cạch nhỏ.
Tiếng pháo nổ râm ran vẫn chưa ngớt, thỉnh thoảng lại có pháo hoa bắn trên đầu cô, phản chiếu mặt đường lúc sáng lúc tối.
Cô không nhớ đây là cái tết thứ mấy cô ăn tết một mình, nhưng trong lòng cô cảm thấy bình yên và thanh thản. Cô nghĩ, giống như những gì cô nói vói Tô San, cô cũng đang sống cuộc sống mà cô muốn sống, thế đã là đủ lắm rồi.
Từ xưa đến nay người Trung Quốc rất cẩn thận, không dính vào các vụ kiện tụng trong thời gian nghỉ tết, chính vì thế văn phòng luật sư có được một kỳ nghỉ khá thong dong, chỉ có điều Điền Quân Bồi không rảnh rỗi như mọi năm, trong tay còn rất nhiều cồng việc phải hoàn thành.
Anh quay về thành phố W, ngoài việc phải đến thăm họ hàng theo thông lệ, gặp gỡ ông Tào Hựu Hùng và những người khác để bàn bạc công việc, anh chỉ ở nhà vùi đầu làm việc. Bạn bè cũ gọi điện thoại nhiều lần mời anh đi uống rượu, anh nể quá nên vẫn phải đi. Nhưng đến nơi anh thấy hơi hối hận, mấy tháng không gặp, Trịnh Duyệt Duyệt lại chễm chệ ngồi đó, đang chơi oẳn tù tì với mọi người rất vui vẻ.
Anh chào cô như chào những người bạn khác, “Duyệt Duyệt, chúc mừng năm mới”.
Trịnh Duyệt Duyệt chỉ gật đầu qua loa rồi tiếp tục chơi oẳn tù tì và uống rượu, nhìn rất vui vẻ, anh cũng thấy yên tâm hơn, ngồi xuống và bắt đầu chuyện trò với bạn bè.
Đến cuối bữa tiệc, chuẩn bị ai về nhà nấy, đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt nói: “Quân Bồi, anh đưa em về nhà được không?”
Điền Quân Bồi cười khổ sở: “Anh phải nói thế nào em mới hiểu hả? Là bạn bè bình thường phải giữ một khoảng cách nhất định”.
Nụ cười trên môi Trịnh Duyệt Duyệt trở nên lạnh lùng: “Anh nói như vậy có nghĩa là em đã bị anh đẩy vào tốp bạn bè bình thường rồi ư. Được, anh hãy nói cho người bạn bình thường của anh được biết, Nhâm Nhiễm là ai? Có phải là một người bạn bình thường khác hay không?”
Điền Quân Bồi giật mình, “Ai nói cho em biết cái tên này vậy?”
Trịnh Duyệt Duyệt nói như không có chuyện gì xảy ra: “Lúc ở quán bar, anh ra nhà vệ sinh, điện thoại vứt trên bàn, em cầm lên xem. Trong những cuộc đã gọi gần đây của anh chỉ có cô ấy là con gái, hơn nữa tối hôm nay còn nói chuyện gần mười phút đồng hồ”.
Cô lại dám mở điện thoại của anh ra xem trước mặt bao bạn bè, lại còn nói ra thẳng thắn như vậy, Điền Quân Bồi thực sự không biết phải nói gì, anh thở dài một tiếng: “Duyệt Duyệt, em làm như thế không hay đâu”.
“Nếu em hỏi thẳng anh hiện tại anh đang quan hệ với ai thì anh có khai thật ra không?”
Điền Quân Bồi đưa tay bấm mũi tên đi lên của thang máy, “Dĩ nhiên là không rồi. Hiện tại chúng ta không có nghĩa vụ thông báo cuộc sống cho nhau, còn về chuyện mở điện thoại ra xem... lại càng quá đà, anh không muốn có lần sau nữa”.
Rõ ràng Trịnh Duyệt Duyệt không để ý đến lời nói của anh, chỉ hỏi lại: “Nhâm Nhiễm là ai, là người yêu mới của anh ư?”
“Cô ấy là một người bạn mà anh rất coi trọng. Từ sau đừng hỏi anh những câu hỏi này nữa, anh sẽ không trả lời đâu, em vào thang máy đi, ở ngoài này lạnh lắm”.
Trịnh Duyệt Duyệt cởi áo khoác ra, lặng lẽ đưa cho anh. Anh vừa đón lấy, đột nhiên cô lại sà vào ôm chặt anh. Cơ thể cô mảnh mai, mềm mại, trên người chỉ mặc một chiếc áo len mỏ