Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
ng, mùi rượu và mùi nước hoa cô thường dùng phả vào mũi anh, phảng phất quyến rũ.
“Đừng thử thách anh như vậy, Duyệt Duyệt”.
Trịnh Duyệt Duyệt không thèm đếm xỉa gì đến anh, ghé sát đôi môi, trong lúc anh còn đang sững sờ thì đầu lưỡi cô đã nhanh nhẹn len lỏi vào miệng anh, ướt mềm. Anh chỉ có thể cố gắng gạt cô ra khỏi lòng mình, lùi ra sau một bước.
“Anh vẫn có cảm xúc khi đứng trước em, Quân Bồi ạ”.
Anh cười rầu rĩ: “Duyệt Duyệt, em nên hiểu rằng, có những lúc phản ứng sinh lý và tình cảm của đàn ông là hai chuyên hoàn toàn khác nhau”.
“Tội gì anh phải đối kháng khổ sở với ham muốn của mình như vậy, em đâu có phải là loại đàn bà sau khi lên giường sẽ bắt anh phải chịu mọi trách nhiệm đâu”.
“Em đừng nói mình buông thả như vậy, Duyệt Duyệt, bởi anh biết em không phải là người buông thả. Còn về anh, nếu anh buông thả mình trong chốc lát thì bọn mình lại quay về đường cũ, chẳng có nghĩa lý gì cả”.
“Cũng có nghĩa rằng tình cảm của em và anh đã bị anh kết luận là không còn ý nghĩa gì ư, không đáng nhắc đến nữa ư?”
“Em đừng chấp nhặt câu chữ như vậy. Anh muốn được sống một cuộc sống đơn thuần, bình lặng hơn, đối với em, có thể suy nghĩ của anh hơi cũ kỹ không phù hợp nữa”.
Trịnh Duyệt Duyệt im lặng một lát, đột nhiên cười lớn, tiếng cười giòn tan vọng lên trong không gian trống trải.
“Em uống nhiều rồi, lên nhà nghỉ ngơi đi”.
“Em không uống nhiều, nhưng thôi”, nụ cười trên môi Trịnh Duyệt Duyệt tắt ngấm, cô nhìn anh một lúc, “em sắp đông cứng rồi, không thể tiếp tục dụ dỗ anh được nữa. Anh đi đi, đi đi, anh nên nhớ rằng hiện tại em vẫn còn có cảm xúc khi đứng trước anh, cảm xúc và tình cảm của em là một”.
Nhìn cô bước vào thang máy, anh đành phải cười lắc đầu.
Nhưng sự việc này vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau Điền Quân Bồi liên nhận được điện thoại của ba Trịnh Duyệt Duyệt, giọng ông rất nhẹ nhàng: “Quân Bồi, sao tết mà không đến nhà chú chơi?”
Điền Quân Bồi vô cùng thiểu não, nhưng quyết tâm không thể tiếp tục ậm ở như thế này nữa, “Chú Trịnh ạ, có lẽ Duyệt Duyệt đã nói với chú rồi, chúng cháu cảm thấy tính cách hai đứa không hợp nhau nên đã quyết định chia tay Thời gian này công việc của cháu rất bận, cháu chuẩn bị phải đi công tác ở thành phố J nên không có thời gian đến chúc tết chú, mong chú thông cảm, đợi khi nào về cháu sẽ đến thăm chú”.
Dường như ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng không cảm thấy bất ngờ, “Quân Bồi, chú đã nói chuyện với Duyệt Duyệt rồi, nó vẫn còn tình cảm với cháu, cô chú chỉ có mỗi đứa con gái này nên cũng nuông chiều, tính nó cũng rất bướng bỉnh, thích gì làm nấy. Chú cảm thấy hai đứa không có mâu thuẫn gì là to tát cả, hay là hôm nay cháu đến đây ăn bữa cơm, ngồi chuyện trò cho thoải mái”.
Điền Quân Bồi không tiện nói nhiều với người lớn tuổi, đành phải bảo: “Cháu và Duyệt Duyệt đều đã trưởng thành, khi đưa ra quyết định cả hai đều rất thận trọng. Hơn nữa bọn cháu vẫn là bạn của nhau, lúc nào cũng có thể nói chuyện”.
“Quân Bồi, hôm nay cháu cố gắng đến, chú còn một vấn đề về luật muốn hỏi cháu, chỉ sợ sau hết tết, chú sẽ phải đối mặt với một vụ kiện”.
Nói đến nước này, Điền Quân Bồi không thể từ chối được nữa.
Điền Quân Bồi mua một hộp quà đến nhà Trịnh Duyệt Duyệt và bấm chuông. Trịnh Duyệt Duyệt ra mở cửa cho anh, cười cười nói: “Được luật sư Điền giá lâm, thực sự vinh hạnh vô cùng. Suýt nữa thì ba em bắt em đi đón anh giữa thời tiết lạnh như thế này”.
Anh đành phải đùa: “Chú Trịnh lúc nào cũng hóm hỉnh như vậy”.
Ba Trịnh Duyệt Duyệt trợn mắt nhìn con gái, trách: “Lại nói linh tinh rồi”.
Mẹ Trịnh Duyệt Duyệt cũng ra đón anh, luôn miệng trách lâu rồi không thấy anh đến, đến rồi việc gì phải mang quà, thật khách khí quá, rồi bà lại bảo đã đích thân vào bếp nấu các món mà anh thích ăn nhất.
Điền Quân Bồi vội vàng hỏi về vụ kiện của ba Trịnh Duyệt Duyệt nhằm lảng sang chủ đề khác, lúc đầu anh chỉ muốn nghe qua tình hình, sau đó giới thiệu một luật sư của văn phòng Phổ Hàn cho nhà họ Trịnh. Nhưng nằm ngoài sự dự đoán của anh, không phải là ba Trịnh Duyệt Duyệt tìm cớ. Ông làm về lĩnh vực văn hóa, xuất bản, đúng là vì vấn đề bản quyền mà bị dính vào một vụ rắc rối không nhỏ, hơn nữa đối phương lại là một công ty nằm ở Hán Giang, họ đã tuyên bố sẽ khởi tố ông.
Điền Quân Bồi xem sơ bộ về các giấy tờ như hợp đồng mà ông đưa ra, đưa ra một số ý kiến.
Trịnh Duyệt Duyệt nói xen vào: “Quân Bồi, ba em chỉ tin tưởng anh, anh không nhận được vụ này à?”
Anh không biết phải thoái thác thế nào, “Thực ra liên quan đến luật quyền tác giả, văn phòng Phổ Hàn có luật sư Trần nghiên cứu rất kỹ. Tốt nhất vẫn nên tìm anh ấy để bàn bạc, anh có thể ủng hộ nếu có việc gì đó xảy ra ở Hán Giang”.
Đúng lúc này, điện thoại di động của anh lại đổ chuông, anh bèn nói xin lỗi rồi nghe máy, điện thoại của Thượng Tu Văn gọi từ thành phố J đến, giọng rất trầm, “Xin lỗi, Quân Bồi, cậu về ngay thành phố J nhé. Có tình huống hết sức khẩn cấp cần cậu giải quyết”,
Anh biết trước tết, Thượng Tu Văn sang Braxin để giải