Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/699 lượt.
ổ phiếu, thỉnh thoảng rót vốn cho những người mới lập nghiệp, ngoài ra còn tiến hành những vụ thu mua sáp nhập cho các tập đoàn đa quốc gia.
Ái Đạt chưa lên sàn chứng khoán, cũng không phải công ty mới thành lập. Vậy thì chỉ còn lại một khả năng.
Lòng Lâm Thiển nặng trĩu. Cô cảm thấy khó tin, nhưng sự thật bày ra trước mắt cô. Không ngờ anh trai… sao anh có thể…
Đúng lúc này, cửa thư phòng mở ra, Lệ Trí Thành đi vào. Thấy Lâm Thiển cắn môi, sắc mặt căng thẳng, anh ngồi xuống, kéo cô lên đùi mình rồi nhìn cô chăm chú: “Em đang nghĩ gì vậy?’
Lâm Thiển vẫn chưa định thần: “Anh trai em đến thành phố Lâm rồi.”
Lệ Trí Thành cũng hơi bất ngờ.
Lâm Thiển kể lại cho anh nghe toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện qua điện thoại vừa rồi mà không bỏ sót một từ.
Ánh mắt Lệ Trí Thành trở nên thâm trầm khó đoán.
Lâm Thiển từ tốn mở miệng: “Anh ấy ngầm ám chỉ cho em biết, một công ty đa quốc gia nào đó đã ủy thác công ty đầu tư của anh ấy tiến hành vụ thu mua “ác ý” nhằm vào chúng ta.” Ngừng một lát, cô nói tiếp: “Căn cứ vào những vụ thu mua doanh nghiệp Trung Quốc?
Tại sao các công ty đa quốc gia lại cần thu mua doanh nghiệp Trung Quốc?
Bởi vì thị trường Trung Quốc vô cùng hấp dẫn?
Rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài do không hợp thủy thổ hay cạnh tranh không nổi các doanh nghiệp trong nước nên đã gặp thất bại khi nhảy vào thị trường Trung Quốc. Chính vì vậy, thu mua công ty trở thành thủ đoạn thâm nhập và mở rộng hữu hiệu nhất.
Một mặt, công ty nước ngoài có thể trực tiếp sử dụng mạng lưới tiêu thụ, thị trường sẵn có, đội ngũ nhân tài và nguồn khách hàng của doanh nghiệp trong nước. Mặt khác, thu mua đối thủ cạnh tranh tức là có cơ hội tiêu diệt đối thủ, “đóng băng” các nhãn hiệu của đối thủ. Trong quá khứ, một số nhãn hiệu quen thuộc như mỹ phẩm Mininurse, đồ uống Robust, phim cuộn Nhạc Khải… cũng bị nước ngoài thu mua. Bây giờ chúng ở đâu?
Ngoài ra, việc thu mua mấy công ty đứng đầu toàn ngành sẽ trực tiếp hình thành sự lũng đoạn thị trường.
Tình trạng này từng xảy ra trong các ngành đồ dùng sinh hoạt, xi măng, thực phẩm, chế tạo máy móc. Cạnh tranh không nổi thì bỏ tiền mua đứt, đây là thủ đoạn thường thấy của các công ty nước ngoài tại Trung Quốc.
Bây giờ, bọn họ đã “thò tay” vào ngành sản xuất túi xách.
Trong con mắt của Lâm Mạc Thần, đây chỉ là kết quả tất yếu của quá trình kinh tế hóa toàn cầu.
Anh không có ý nghĩ, tôi là người Trung Quốc, cần bảo vệ thương hiệu của dân tộc, yêu nước quan trọng hơn tất cả. Anh chỉ cho rằng, doanh nghiệp Trung Quốc muốn tham gia cạnh tranh quốc tế, cần phải trải qua thử thách tàn khốc này. Nếu giữ được, đó là bản lĩnh của anh. Không giữ được là do anh kém cỏi, sao có thể oán trách người khác?
Sự tàn nhẫn và tham vọng của các quốc gia Âu Mỹ trên thương trường chẳng khác nào cuộc chiến tranh xâm lược Trung Quốc hơn một trăm năm là bao. Dù hôm nay anh không đại diện tập đoàn DG thu mua các doanh nghiệp túi xách Trung Quốc, ngày mai cũng sẽ có công ty đa quốc gia khác đến tranh cướp miếng thịt béo bở này.
Công ty Ái Đạt của Lâm Thiển sớm muộn cũng sẽ phải đối diện với thử thách to lớn này, không liên quan đến chuyện anh có can dự hay không. Anh không thể thay đổi số phận của em gái lẫn Ái Đạt.
Sau khi nhận ủy thác của khách hàng, Lâm Mạc Thần không thể trực tiếp tiết lộ thông tin này với em gái. Đây là đạo đức nghề nghiệp của anh.
Tuy nhiên, tỏ thái độ “lạnh nhạt” và vạch rõ ranh giới với Lâm Thiển là hành vi hợp tình hợp lý.
***
Mười giờ sáng, lãnh đạo Tư Mỹ Kỳ, người phụ trách công ty đầu tư MK và đại diện tập đoàn DG ngồi quanh bàn tròn hội nghị.
Trải qua mười mấy ngày đàm phán căng thẳng, cuối cùng ba bên cũng đạt được thỏa thuận chung: Tập đoàn DG mua 51% cổ phần của Tư Mỹ Kỳ, nắm quyền kiểm soát công ty, đồng thời đầu tư một khoản tiền tương đối lớn, hai bên cùng dốc sức trên thị trường túi xách, nỗ lực biến Tư Mỹ Kỳ trở thành doanh nghiệp hàng đầu ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương.
Trong con mắt Trần Tranh, lần “bán thân” này tuy không còn sự lựa chọn nào khác nhưng cũng có khả năng là một sự khởi đầu mới. Bởi vì dựa theo điều khoản trong bản thỏa thuận, tập đoàn DG tuy cử người tham gia Hội đồng quản trị và việc kinh doanh nhưng Tổng giám đốc công ty vẫn là anh ta. Ngoài việc giành được nguồn vốn “cứu mạng” lớn, Tư Mỹ Kỳ còn có thể nhập khẩu kỹ thuật tiên tiến. Mặc dù đối phương đưa ra nhiều điều kiện khắt khe nhưng trong vụ hợp tác này, thực ra hai bên cùng có lợi như giới truyền thông ca tụng.
Theo quan điểm của Lâm Mạc Thần, Tư Mỹ Kỳ gần như đã bước vào con đường tận số. Bởi vì ý định của DG khi thu mua Tư Mỹ Kỳ không phải muốn nâng đỡ công ty, mà chỉ nhằm mục đích mượn vỏ bọc để tiến vào thị trường Trung Quốc. Chẳng bao lâu sau, anh sẽ làm theo sự ủy thác của khách hàng, sử dụng một số thủ đoạn đi sâu khống chế Tư Mỹ Kỳ, tước đoạt quyền quản lý của Trần Tranh. Nhãn hiệu Tư Mỹ Kỳ sẽ nhanh chóng bị “đóng băng” và dần dần biến mất khỏi thị trường.
Việc dễ dàng “nuốt trọn” Tư Mỹ Kỳ khiến Lâm Mạc Thần cảm t