Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.
hấy hơi vô vị.
***
Nhóm của Lâm Mạc Thần sống ở khách sạn sang trọng nhất trong thành phố. Tối nay, anh không về khách sạn mà tới một căn hộ chung cư. Đây là căn hộ anh mua khi về thành phố Lâm vào mấy năm trước, để thỉnh thoảng về nước có chỗ riêng tư.
Ngoài ra, căn hộ này cũng giành cho Lâm Thiển. Bất kể cuộc sống hay công việc có thuận lợi hay không, ít nhất cô cũng có chốn đi về.
Căn hộ của Lâm Mạc Thần nằm ở tầng trên cùng. Vừa mở cửa, anh phát hiện trong nhà bật đèn sáng trưng, huyền quan xuất hiện một đôi giày cao gót nữ.
Lâm Mạc Thần không vội vàng, thong thả đi vào nhà, đảo mắt xung quanh. Nền nhà và đồ đạc sạch bóng, xem ra Lâm Thiển đã thuê người đến dọn dẹp. Lại nhìn hai chậu hoa lan ngoài ban công, Lâm Mạc Thần chau mày. Hoa đã héo khô, thân cây đen sì như khúc xương nhỏ.
Rõ ràng bình thường Lâm Thiển chẳng bao giờ đến đây, lần này anh trở về, cô mới tới quét dọn theo kiểu đối phó.
Phòng khách không một bóng người, phòng ngủ bật đèn sáng, có thể lờ mờ thấy bóng Lâm Thiển ở bên trong. Biết anh đã về nhưng cô vẫn không ra ngoài.
Lâm Mạc Thần cảm thấy bất thường, lập tức đi nhanh vào phòng ngủ.
Lâm Thiển đang lục tung ngăn kéo và tủ quần áo. Vừa đi làm về là cô đến đây ngay, xắn tay áo sơ mi mở tủ lục lọi đồ của anh.
Nghe thấy tiếng động, Lâm Thiển chỉ ngoảnh đầu liếc anh một cái, ánh mắt đầy vẻ giận dỗi.
Sau đó, cô tiếp tục tìm kiếm. Lâm Mạc Thần sa sầm mặt: “Đây là cách em chào đón anh hả? Chưa cho phép đã tự tiện động vào đồ của anh, hơn nữa còn ngay trước mặt đương sự?”
Chuyện này chưa từng xảy ra bao giờ. Trước đây Lâm Thiển thường xuyên bay đi Mỹ thăm anh nhưng không bao giờ vào thư phòng, cũng chưa từng động đến đồ của anh.
Lâm Thiển “hừ” một tiếng: “Đối với sự xâm lược của chủ nghĩa đế quốc, người Trung Quốc khỏi cần giữ phép tắc lễ nghĩa.”
Lâm Mạc Thần hiểu ra vấn đề, em gái đang tìm hồ sơ về vụ thu mua.
Trầm mặc vài giây, Lâm Mạc Thần đi tới, kéo tay em gái, lôi cô ra phòng khách, đẩy xuống sofa.
“Càn quấy.” Anh chau mày.
Thật ra kể từ lúc biết tin Lâm Mạc Thần đại diện cho công ty nước ngoài đến thu mua Ái Đạt, Lâm Thiển cảm thấy khó có thể chịu đựng.
Lẽ nào anh không nhận người thân, bất chấp sự sống chết của cô? Nếu anh đích thân tham gia vụ thu mua, không biết Lệ Trí Thành có thể ứng phó. Nếu bọn họ thật sự đối đầu, cô và Lệ Trí Thành sẽ ra sao? Tình cảm của hai người chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, sau đó vì người anh trai “đen tối” của cô mà chia tay?
Lâm Thiển thậm chí từng có ý nghĩ, lẽ nào Lâm Mạc Thần nhận vụ này là để thực hiện lời hứa, khiến Lệ Trí Thành chịu nỗi đau rút gân lột da? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy hoang đường, Lâm Mạc Thần chẳng phải loại người công tư không rõ ràng. Hơn nữa, anh cũng không thể đi ngược lại ý nguyện của cô, “giáo dục” Lệ Trí Thành một cách cưỡng ép.
Lâm Thiển cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.
Trong lòng cô luôn tồn tại một sự tín nhiệm cao hơn tất cả. Anh trai dù tàn nhẫn với người xung quanh nhưng tuyệt đối không làm chuyện ảnh hưởng đến hạnh phúc của cô, hay chỉ vì lợi ích mới ra tay với Ái Đạt.
Do đó hôm nay Lâm Thiển đến đây với mục đích làm rõ dụng ý và lập trường của anh trai. Đồng thời, cô cũng muốn tìm tài liệu để xem tình hình cụ thể.
“Anh, tại sao anh lại làm vậy?” Lâm Thiển đi thẳng vào vấn đề.
Lâm Mạc Thần rất không thích bộ dạng hùng hổ này của em gái, nhưng anh cũng không hy vọng giữa hai anh em có sự hiểu nhầm. Anh từ tốn ngồi xuống phía đối diện Lâm Thiển, chậm rãi rót cho mình một tách trà, không bận tâm đến em gái.
Đến khi đôi mắt cô sắp bốc lửa, Lâm Mạc Thần mới mở miệng: “Công ty không chỉ một mình anh làm chủ. Lẽ nào bởi vì em gái của mình, anh bảo những người chung vốn khác từ bỏ vụ thu mua lên đến cả trăm triệu đô la Mỹ? Lâm Thiển, hãy chín chắn một chút đi.”
Biết đây là một trong những nguyên nhân, Lâm Thiển cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Nhưng cô vẫn cất giọng trách móc: “Vậy anh cũng nên thông báo sớm với bọn em, để bọn em có sự chuẩn bị.”
Về yêu cầu không hợp lý này, Lâm Mạc Thần chẳng thèm bận tâm.
“Nhưng anh tham gia thu mua Ái Đạt thật sao?” Lâm Thiển hỏi: “Tuy công là công, tư là tư nhưng bọn em phải làm thế nào? Anh có từng suy nghĩ đến vấn đề này không?”
Lâm Mạc Thần nhìn em gái, ánh mắt mang hàm ý sâu xa.
“Lâm Thiển.” Anh không trả lời thẳng câu chất vấn của cô, mà chuyển đề tài: “Em nên nhận thức một sự thật. Nếu anh không tham gia vụ thu mua lần này, người khác cũng sẽ làm. Công ty bọn anh không nhận, cũng sẽ có công ty khác nhận. Dù hôm nay DG không ra tay, tương lai cũng sẽ có công ty khác đến thu mua.”
Lâm Thiển ngẩn người. Lời nói này có vẻ đặc biệt lạnh lùng và vô tình, nhưng ý của anh trai là, một khi sớm muộn cũng bị xử lý, vậy thì để anh xử lý còn tốt hơn người khác?
Anh đang ám chỉ, sẽ chừa lại một con đường cho cô và Lệ Trí Thành sao?
Nếu đổi lại là lúc bình thường, Lâm Thiển chắc sẽ đoán ra ý của Lâm Mạc Thần, sẽ không tiếp tục truy vấn. Bởi anh trai cô là người có nguyên tắc nghề nghiệp, một số lời