Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/701 lượt.

Mạc Thần cười cười: “Thân mình còn lo chưa xong, đã lo cho người khác. Em hãy về làm rõ một vấn đề, rốt cuộc Lệ Trí Thành có muốn bán hay không? Điều kiện thu mua Ái Đạt chắc chắn tốt nhất trong ba công ty. Lệ Trí Thành là thương nhân thực tế và tỉnh táo hơn em, em chắc chắn cậu ta không động lòng?”
Lâm Thiển không khỏi sửng sốt.
Trên thực tế, Lâm Thiển chưa từng nói chuyện với Lệ Trí Thành về vấn đề anh có muốn bán Ái Đạt hay không.
Hôm đó, sau khi tìm ra manh mối qua cuộc điện thoại với Lâm Mạc Thần, cô hăng hái mở miệng: “Em sẽ đi tìm anh trai em làm rõ mọi chuyện.”
Lệ Trí Thành gật đầu: “Nếu không tiện cũng đừng miễn cưỡng.”
Trực giác báo cho Lâm Thiển biết, anh nhất định không bán, bởi đây là sản nghiệp của gia đình anh. Cô chưa bao giờ phân tích vấn đề được mất trong đó. Bây giờ nghe Lâm Mạc Thần nói vậy, cô có chút không chắc chắn.
Dù sao Lệ Trí Thành từng vứt bỏ Aito mà không thèm nhíu mày. Anh cũng từng cho biết, anh sẵn sàng bỏ lợi ích này để đổi lấy lợi ích lớn hơn.
Không biết chừng anh cũng từng nghĩ đến vấn đề bán Ái Đạt ấy chứ.
Tâm trạng của Lâm Thiển trở nên phức tạp trong giây lát, không hẳn là thất vọng mà đột nhiên có chút hoang mang.
Nghĩ đến đây, cô rút điện thoại gọi cho Lệ Trí Thành.
“Em rời khỏi nhà anh trai rồi, anh đang ở đâu?”
Giọng nói trầm tĩnh của Lệ Trí Thành từ đầu kia truyền tới: “Anh vừa rời công ty. Em đang ở đâu, anh đến đón em.”
Dù phát hiện ra thông tin thu mua nhưng Lệ Trí Thành không hề tỏ ra lo lắng, sốt ruột hay hoảng hốt. Giọng nói bình thản của anh lúc này khiến Lâm Thiển an tâm phần nào.
“Không cần đâu.” Cô từ chối: “Em sẽ bắt xe về thẳng nhà, cũng gần thôi.”
“Được.” Lệ Trí Thành nói khẽ: “Về nhà bàn sau.”
Lâm Thiển cúp điện thoại, đi đến bãi đỗ xe, chợt nhìn thấy một hình bóng quen mắt từ phía xa đi tới.
Khốn kiếp thật, Lâm Thiển chửi thầm một câu: Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Trần Tranh không bất ngờ khi gặp Lâm Thiển ở nơi này. Mấy ngày trước, anh ta tình cờ nghe người của công ty đầu tư tiết lộ, Lâm tổng còn một em gái tên Lâm Thiển cũng đang sống ở thành phố Lâm. Lúc đó, tâm trạng của anh ta chấn động và phức tạp.
Điều đầu tiên Trần Tranh nghĩ tới là cái tát dành cho Lâm Thiển. Sau đó, anh ta nhớ đến vụ anh ta và Lệ Trí Thành tranh giành hợp đồng của Minh Thịnh, có người tiết lộ, Lâm Thiển nhờ ai đó giới thiệu giúp Lệ Trí Thành. Lúc bấy giờ, anh ta còn nghĩ, không ngờ LâmThiển có mối quan hệ rộng như vậy.
Bây giờ mới biết, người đó chính là anh trai cô, cũng là nhà đầu tư đại diện công ty nước ngoài đến thu mua Tư Mỹ Kỳ.
Nếu lúc đó anh ta theo đuổi Lâm Thiển thành công, có lẽ hiện tại Tư Mỹ Kỳ không mất nhiều cổ phần mà vẫn có thể hồi sinh?
“Lâm Thiển.” Trần Tranh gọi cô, thần sắc tỏ ra tự nhiên: “Đến tìm anh trai em đấy à?” Anh ta cũng biết được địa chỉ Lâm Mạc Thần từ miệng đồng nghiệp của anh nên mới tìm đến đây.
Trần Tranh chẳng có mục đích nào khác ngoài việc tăng thêm mối quan hệ tình cảm với nhà đầu tư có ảnh hưởng lớn này.
Lâm Thiển đại khái cũng đoán ra ý đồ của Trần Tranh. Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt không che giấu sự chán ghét. Sau đó, cô chẳng nói chẳng rằng quay người bỏ đi.
Trần Tranh giơ tay ngăn Lâm Thiển, mỉm cười: “Em trốn tránh tôi làm gì? Tôi và anh Lâm cũng là chỗ quen biết, sau này là đối tác làm ăn, chúng ta có thể bỏ qua khúc mắc trước kia hay không?”
Lâm Thiển: “Đồ thần kinh.”
“Lâm Thiển.” Trần Tranh tỏ ra bất lực: “Cái tát đó không phải là ý của tôi. Tôi theo đuổi em lâu như vậy, em vừa quay người liền lao vào vòng tay Lệ Trí Thành. Thử hỏi thằng đàn ông nào chịu nổi? Tôi chỉ bảo bọn họ dọa em, ai ngờ bọn họ ra tay thật sự?”
Lâm Thiển không dễ dàng bị lời ngon tiếng ngọt lừa gạt. Cô chau mày nhìn anh ta, không lên tiếng.
Trần Tranh cúi thấp đầu tiến lại gần cô: “Em cũng tát tôi một cái, chúng ta coi như hòa được không? Em tưởng tôi muốn bán Tư Mỹ Kỳ cho anh trai em? Nếu không phải bọn em và Tân Bảo Thụy đánh nhau kẻ còn người mất, làm loạn cả thị trường, Tư Mỹ Kỳ có đến mức rơi vào tình cảnh ngày hôm nay? Em làm việc ở Tư Mỹ Kỳ ba năm, tôi đối xử với em cũng không tệ. Nể mặt tình nghĩa cũ, em hãy tát tôi một cái, sau này chúng ta không nhắc lại chuyện trước kia. Dù sau cũng đều là công ty Trung Quốc, sau này em hãy nói giúp tôi một câu trước mặt anh trai em, Trần Tranh tôi cảm ơn em suốt đời.”
Trần Tranh nói đâu ra đấy, ánh mắt vô cùng chân thành. Có thể thấy, chưa bao giờ anh ta hạ mình như vậy.
Lâm Thiển cắn môi. Về tình cảm, cô rất ghét con người này. Nhưng nghe câu “Em tưởng tôi muốn bán Tư Mỹ Kỳ”, lại nghĩ đến tình cảnh tương tự mà Ái Đạt có thể phải đối mặt trong tương lai, cô lại có chút cảm thán.
“Bạt tai thì thôi đi, tôi không có sở thích đó.” Lâm Thiển cất giọng lạnh nhạt: “Anh trai tôi ở nhà đấy, nhưng xin lỗi, tôi và anh ấy công tư rõ ràng, từ trước đến nay không can thiệp vào công việc của nhau nên không thể giúp anh.” Nói xong, cô liền quay người bỏ đi.
Trần Tranh vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn cô lái xe rời đi. Sắc mặt anh ta dần tr