Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.
ở nên tối sầm.
Thật ra Trần Tranh không biết, từ đầu đến cuối, Lâm Thiển không hề đả động với Lâm Mạc Thần chuyện ân oán cá nhân giữa cô và anh ta, bao gồm cả cái tát đó.
Nhưng nghĩ đến những điều kiện khắt khe mà Lâm Mạc Thần đưa ra trong hợp đồng thu mua và các loại áp lực dồn xuống Tư Mỹ Kỳ, trong lòng anh ta lại bốc lên ngọn lửa.
Nhất định là vì cái tát đó nên Lâm Mạc Thần mới chĩa mũi nhọn vào Tư Mỹ Kỳ. Đây chính là, nhân việc công trả thù riêng.
Mẹ kiếp, Lâm Thiển, Lâm Mạc Thần, đừng để tôi tìm được cơ hội, thù này không báo không phải là quân tử.
Trần Tranh cười nhạt một tiếng, quay người đi lên cầu thang máy. Đến trước cửa nhà Lâm Mạc Thần, anh ta nở nụ cười lịch sự rồi giơ tay bấm chuông.
Buổi đêm yên tĩnh. Lâm Thiển đi vào sân trước ngôi biệt thự, tới bên mấy cây nho cô trồng hôm nào.
Mấy cây nho đã cao ngang người, những phiến lá lớn đung đưa trong gió. Sang năm, chắc nó đã có thể leo kín giàn ở trên cao.
Có lẽ do tâm trạng nặng nề và rối bời, Lâm Thiển không lập tức vào nhà mà rút điện thoại chụp hình mấy cây nho làm kỷ niệm. Sau đó, cô mới thở dài, đẩy cửa đi vào trong nhà.
Lệ Trí Thành đang ngồi ở sofa xem tivi. Nhìn thấy cô, anh vỗ nhẹ mặt ghế, ra hiệu cô ngồi xuống cùng anh.
Lâm Thiển bị tin tức trên truyền hình thu hút sự chú ý. Kênh kinh tế đang đưa tin về vụ tập đoàn DG của Mỹ bỏ khoản tiền khổng lồ thu mua Tư Mỹ Kỳ.
Lâm Thiển hơi chột dạ, nhưng vẫn giả bộ thản nhiên: “Tất nhiên là thật rồi, bằng không anh ấy có thể làm gì?” Cô nghĩ bụng: Vậy mà anh cũng đoán ra phản ứng của anh trai em. Em thừa nhận, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, anh mới là người hiểu anh ấy nhất trên đời.
May mà hai người đàn ông này không đấu với nhau.
Lệ Trí Thành cũng không hỏi nhiều, mà chỉ nói: “Đợi sau khi vụ thu mua kết thúc, anh và bố anh ẽ chính thức đi thăm người thân của em.”
Lâm Thiển đỏ mặt: “Tùy anh.”
Nhắc đến đề tài này, không khí trong phòng tựa hồ trở nên mờ ám trong giây lát. Hai người nhìn nhau, Lệ Trí Thành giơ tay kéo cô vào lòng rồi vuốt ve mặt cô.
“Anh làm gì vậy?” Lâm Thiển lên tiếng.
“Em nên gọi anh là gì nhỉ?” Lệ Trí Thành hỏi lại.
Lâm Thiển ngẩn người, vài giây sau mới hiểu ý anh. Dù sao cũng là lần đầu tiên, cô rất khó mở miệng. Hơn nữa, gọi người đàn ông chững chạc thâm trầm như anh bằng xưng hô thân mật, cô cảm thấy hơi kỳ kỳ.
“Anh gọi trước đi.” Lâm Thiển đá “trái bóng” về phía anh.
Lệ Trí Thành cúi đầu hôn lên trán cô, cất giọng vô cùng dịu dàng: “Vợ à.”
Trái tim Lâm Thiển như bị thứ gì đó chạm vào.
Cô không ngờ, một xưng hô hết sức bình thường, thốt ra từ miệng anh cũng khiến cô rung động đến thế.
Lâm Thiển giơ tay ôm cổ Lệ Trí Thành, gọi khẽ: “Chồng ơi.”
Gương mặt anh gần kề, đôi mắt sâu hun hút nhìn cô. Hai người nhất thời im lặng, nhiệt độ không khí dường như tăng lên, khiến toàn thân cô nóng ran.
Một lúc sau, Lâm Thiển lên tiếng: “Anh còn chưa nói, rốt cuộc anh có bán Ái Đạt hay không?”
Sắc mặt Lệ Trí Thành lộ vẻ nghiêm nghị trong giây lát. Anh giơ tay kéo cả bàn cờ và hộp đựng quân cờ ở góc bàn uống trà ra trước mặt.
Lâm Thiển tỏ ra hứng thú: “Anh định bố trí quân cờ hay sao?”
Lệ Trí Thành không trả lời, mà cầm bốn quân cờ màu đen, thả xuống bàn cờ.
“Nếu từ chối đề nghị thu mua của tập đoàn DG, Ái Đạt sẽ phải đối mặt với bốn sự uy hiếp chủ yếu. Thứ nhất là vấn đề tài chính. Tài lực của DG hùng hậu hơn chúng ta không biết bao nhiêu lần. Nếu triển khai cuộc cạnh tranh trên thị trường, chúng ta sẽ rất thiệt thòi.
Lâm Thiển gật đầu. Đây cũng là điều cô lo lắng. Trước kia đấu với công ty có thực lực hơn hẳn là Tân Bảo Thụy, Ái Đạt pải dốc hết sức lực mới có thể chiếm thế thượng phong. DG là tập đoàn sản xuất túi xách hàng đầu thế giới, tài chính đương nhiên mạn hơn Tân Bảo Thụy nhiều.
“Thứ hai”, Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp: “… là cái vỏ Tư Mỹ Kỳ. Trước đây DG nhảy vào thị trường Trung Quốc không thành công là do không hợp thủy thổ, không xây dựng được đội ngũ marketing, mạng lưới thị trường của mình. Nhưng bây giờ, những khiếm khuyết “chết người” của bọn họ đã có Tư Mỹ Kỳ bổ sung.”
Lâm Thiển gật đầu, không nhịn nổi mắng một câu: “Trần Tranh đúng là đồ ngu xuẩn.”
“Thứ ba là tâm lý người tiêu dùng.” Ánh mắt Lệ Trí Thành lạnh nhạt đi mấy phần, Lâm Thiển tiếp lời: “Đúng vậy, không ít người tiêu dùng cho rằng sản phẩm của nước ngoài tốt hơn sản phẩm nội địa. Điều này trở thành một ưu thế của bọn họ.”
Nhắc tới mới nhớ, hình như Lâm Thiển cũng thích hàng ngoại hơn.
Lệ Trí Thành rõ ràng nghĩ tới đống mỹ phẩm, quần áo, giày dép… của cô, anh âm thầm liếc cô một cái, Lâm Thiển chau mày: “Anh cũng có bao nhiêu thứ còn gì?”
Lệ Trí Thành đáp rất nhanh: “Anh chỉ có trang bị dã ngoại.”
Lâm Thiển ngẩn người, ngẫm nghĩ một lúc. Hình như đúng vậy, ngoài quần áo, giày mũ, lều bạt dành cho chuyến đi dã ngoại, vật phẩm cá nhân khác của Lệ Trí Thành đều là hàng nội địa.
“Land Rover.” Cô chợt nghĩ đến xe ô tô của anh.
“Là xe của