Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.

br>Cô nhớ lại quãng thời gian gần đây tiếp xúc với Tô Khoáng. Hằng ngày, vào lúc đêm khuya khi anh trở về đều gây ra những tiếng ồn khó chịu, về sau khi An Ninh góp ý, anh đã sửa đổi nhiều. Ngoài điều đó ra, Tô Khoáng chẳng còn tật xấu nào. Ngay đến việc vệ sinh cá nhân, đôi khi còn khiến một cô gái như An Ninh cũng cảm thấy tự hổ thẹn. Áo sơ mi của anh lúc nào cũng sạch sẽ, được là phẳng phiu, quần âu cũng không có lấy một nếp gấp. Anh giống những anh chàng trí thức làm việc trong văn phòng hơn là nhân viên làm việc tại một nơi như Kim Bích Huy Hoàng. An Ninh không thể tưởng tượng ra anh với cái dáng vẻ hung dữ, ác độc như lúc nãy.
An Ninh khẽ thở dài. Thời hạn thuê nhà ba tháng đã hết từ hai tháng trước, chủ nhà chẳng thấy xuất hiện. Mà cô thì ngại phải chuyển chỗ ở, thêm vào đó, sự hòa hợp khi ở cùng với Tô Khoáng, khiến cô vẫn muốn tiếp tục sống tạm như vậy. Nhưng giờ đây, xem ra cô lại phải bắt đầu hành trình đi tìm nơi ở mới.
An Ninh thấp thỏm lấy tay vặn vặn lọn tóc, bỗng nhiên có một bàn tay khẽ đặt lên vai cô. Theo bản năng, cô giật mình, quay đầu lại, là Trương Thần - giám đốc thu mua của công ty Philip. Hắn đứng ngay sau cô, trên tay đang cầm ly rượu.
Vẫn là khuôn mặt lầm lì, lạnh lùng đó, dường như đối với hắn, tất cả mọi người đều như đang nợ hắn. Không hiểu sao mỗi lần bắt gặp ánh mắt của hắn, An Ninh đều có cảm giác thân nhiệt của cô giảm đi mấy độ.
Trương Thần vẫn chưa cất lời, thì Lý Chính Hy đã giục An Ninh: "Tiểu An, Giám đốc Trương mời rượu cô kìa".
An Ninh định thần lại, cô khẽ cười, rồi nâng cốc: "Giám đốc Trương, nên là An Ninh mời rượu anh mới phải".
Lý Chính Hy thấy an tâm, cô gái này cũng khá nhanh trí, đúng là nhân tài cần được đào tạo.
Trương Thần khẽ cười mỉm, khuôn mặt u ám của hắn cũng đã có chút thay đổi. Hắn chạm cốc với An Ninh, rồi ngửa cổ uống cạn ly rượu.
An Ninh thừ ra một lúc, cô vốn chỉ định nhấp môi làm phép thôi, ai ngờ Trương Thần lại chạm cốc với cô. Với văn hóa trong bàn rượu, nếu đã chạm cốc là phải uống cạn, nếu không chứng tỏ mình không tôn trọng đối phương. Bàn tay cầm ly rượu của cô khẽ run, mấy giọt rượu trắng rớt ra bên ngoài.
Lý Chính Hy giục: "Tiểu An, cô còn thừ ra đấy làm gì thế? Giám đốc Trương đã tôn trọng cô mà uống trước rồi, cô phải nể mặt giám đốc chứ". Vừa nãy anh ta còn thấy an tâm về An Ninh, nhưng giờ đây anh ta lại cảm thấy bất an.
Loại rượu này là sản phẩm thượng hạng làm từ ngũ cốc, nhưng sao khi vào miệng An Ninh, nó chẳng khác gì với loại Nhị Oa Đầu của hãng Sao Đỏ mà lần trước cô uống. Sau khi cả cốc rượu đã đi qua cổ họng, khuôn mặt trắng mịn không một vết nám của cô bỗng ửng đỏ, khiến cô trông càng xinh đẹp hơn.
Đôi mắt Trương Thần thoáng hiện lên ham muốn cháy bỏng.
Lý Chính Hy nhận ra điều đó rất nhanh, nhưng anh ta chỉ nhìn mà không phản ứng gì. Thấy vậy, sếp ngồi bên cạnh - từ đầu đến giờ rất ít lời - liếc sang Lý Chính Hy trừng mắt. Lý Chính Hy gật đầu hiểu ý, dường như bản hợp đồng hàng chục triệu đồng đang vẫy tay chào đón anh ta.
"Tiểu An à, cô nên mời Giám đốc Trương một ly đi chứ." Anh ta nhắc nhở An Ninh, giọng nói rất nhỏ chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Sau cái hôm uống rượu cùng vói Tô Khoáng, cô biết rõ tửu lượng của mình. Một ly rượu nữa sẽ không làm khó được cô, cô chỉ sợ nếu chấp nhận một lần thì sau đó cô sẽ bị chuốc cho đến cùng. Sự lo lắng của cô không phải là vô căn cứ, những lời sếp nói với cô và Tiểu Triệu lúc chiều đã ngầm nhắc đến điều đó.
An Ninh không đáp lời, khiến Lý Chính Hy càng lo lắng. Sếp đã ra lệnh, chỉ được phép thành công, không được thất bại, giờ đầy mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ một trận gió đông nữa thôi, cá đã nằm trên thớt rồi, anh ta nhất định không để nó tuột khỏi tay.
Anh ta lo lắng tới mức chẳng còn đế ý đến chuyện phân biệt nam nữ nữa, kéo kéo ống quần An Ninh: "Tiểu An, xin cô đấy. Cô không muốn tôi gặp khó khăn chứ?".
Hợp đồng này có ký được hay không vốn là trách nhiệm của mọi thành viên trong bộ phận tiếp thị, giờ đây họ đem gánh nặng dồn hết lên vai cô, làm gì có lý đó? An Ninh rất muốn quẳng ly rượu đi rồi đi khỏi nơi này, nhưng cô không có được khí phách đó, cuốỉ cùng cô đành gượng gạo nâng ly.
Trương Thần mỉm cười nhận lời mời rượu của An Ninh, hắn cười rất tươi, nụ cười hiện rõ trên đôi mắt hắn. Lúc này Lý Chính Hy mới thực sự an tâm.
Cứ như vậy, dưới sự xúi bẩy của mọi người, hai người họ, mỗi người đã uống hết mấy ly. Mặc dù tửu lượng của An Ninh cũng khá, nhưng sau mấy ly rượu, đầu óc cô bắt đầu quay quay.
Uống xong ba ly rượu, An Ninh day day hai bên thái dương đang đau nhức, băn khoăn không biết lấy lý do gì để rời khỏi đây, thì bỗng có ai đó nói: "Không uống rượu trắng nữa, chuyển sang vang đỏ nhé".
An Ninh thấy yên tâm hơn một chút. So với rượu trắng, vang đỏ chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng cô không hề biết rằng, khi uống rượu kỵ nhất là uống nhiều loại rượu cùng một lúc. An Ninh chưa hiểu biết nhiều, nên không rõ sự sâu xa trong đó. Vì thế, khi mọi người lại chuốc rượu cho cô, cô chỉ do dự giây lát rồi vui vẻ


Snack's 1967