Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.
thuốc, mắt lim dim, miệng cười nhạt.
"Nói đi, việc này phải giải quyết thế nào?"
Khi An Ninh tỉnh dậy, trời vừa hửng sáng. Phía chân trời xa xa, ánh ban mai vừa xuất hiện hòa lẫn vói ánh trăng màu lục lam, cảnh tượng đẹp đến lạ lùng.
"Đây là nơi nào?" Cô vén chiếc chăn ra, rồi ngồi dậy, giọng thì thào.
Cô bất ngờ khi nhìn thấy Tô Khoáng đang gục đầu bên chiếc tủ con phía đầu giường cách cô không xa, trông anh ngủ rất ngon lành.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" An Ninh vừa kinh ngạc vừa cảm thấy bất an.
Đầu cô vẫn còn hơi nhức, miệng khan đắng. Nghĩ kỹ lại những việc đã xảy ra tối qua, cô chỉ nhớ đên lúc mình liên tiếp bị chuốc ba ly rượu vang, còn mọi chuyện sau đó cô không nhớ gì hết.
Cô vỗ vỗ đầu như cố nhớ, chuyện tại sao cô lại ngủ ở căn phòng này, sao Tô Khoáng lại xuất hiện ở đây, thì cô càng không hề có ấn tượng gì.
"Cô tỉnh rồi à?" Câu hỏi bất ngờ kéo cô quay trở lại với hiện thực.
"Ừm." An Ninh im lặng, không biết nên hỏi Tô Khoáng như thế nào.
Tô Khoáng nhìn An Ninh chăm chú với ánh mắt anh thâm. Anh muốn trách cô không biết đề phòng lòng người gian hiểm, suýt chút nữa thì rơi vào miệng sói, nhưng rồi anh lại không nỡ.
An Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người gặp nhau. Hôm nay Tô Khoáng khác hẳn ngày thường. Trên khuôn mặt anh không còn thường trực nụ cười nữa, ánh mắt trĩu nặng rất ít khi thấy ở anh. An Ninh khẽ cười, ngượng ngùng nói: "Nếu không có việc gì, thì tôi đi trước đây, tôi phải về công ty". Trực giác mách bảo cô cần phải giữ khoảng cách với người đàn ông này.
"Đứng lại!" Tô Khoáng nói vói giọng điệu bình thường, nhưng ngầm bảo An Ninh không được chống lại.
An Ninh bất giác lặng người, đôi chân đang định bước đi tự động thu về. Cô quay đầu lại, chau mày hỏi: "Còn việc gì thế?".
Cô gái này đúng là chẳng biết suy nghĩ gì cả, hay là cô ta đã quên sạch chuyện xảy ra tối qua? Tô Khoáng cúi đầu, xoa xoa đầu cô vẻ tiếc nuối.
"Cô không quay về công ty được nữa đâu."
"Hả?" An Ninh há hốc miệng.
Tô Khoáng thấy tắc nghẹn nơi lồng ngực, quả nhiên cô ta không nhớ gì. Anh khẽ thở dài, rồi rút điện thoại ra, lần tìm số điện thoại.
"Cô gọi cho số điện thoại này, rồi sẽ rõ tất cả."
An Ninh nhìn thấy rất rõ ràng, như hít phải một luồng không khí lạnh. Đây rõ ràng là số di động của Tiểu Triệu.
Tối qua, đúng là đã có chuyện xảy ra.
Mười phút sau, tất cả sự việc đã được làm sáng tỏ.
Bàn tay cầm điện thoại của An Ninh run run, cảm giác ớn lạnh lan tràn khắp cơ thế cô. Một lúc lâu sau, cô nhắm mắt lại, rồi thở dài.
Cũng may có Tô Khoáng.
Cũng may lại là Tô Khoáng.
Đôi mắt An Ninh lấp láy, khi bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Tô Khoáng, cô vội vàng né tránh. Cô khẽ cắn môi dưới. Tối qua, khi ở lầu dưới cô đã nhìn thấy một bộ dạng khác của Tô Khoáng, bộ dạng rất tàn nhẫn, khiến giờ đây cô không thể nào thốt ra một câu: "Cảm ơn".
Tất nhiên Tô Khoáng không biết An Ninh đang nghĩ gì, anh chỉ cảm thấy cô như đang chần chừ chưa biết quyết định thế nào, sắc mặt khó coi, có vẻ đang gặp phải một việc gì đó rất khó giải quyết. Anh quan tâm hỏi: "Cô sao thế?".
Đầu óc An Ninh hỗn loạn, dẫu sao Tô Khoáng lại một lần nữa cứu thoát cô, đó là hiện thực không thể chối cãi. Cô hít một hơi thật sâu, cổ họng khẽ rung, rồi chậm rãi nói: "Cảm ơn anh!". Ánh mắt cô khẩn thiết và chân thành.
Tô Khoáng không quan tâm đến điều đó, anh cười, rồi nói: "Sau này cô nên cẩn thận hơn một chút, tôi không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để bảo vệ cho cô được".
An Ninh khẽ gật đầu, cô bỗng nhận ra trong câu nói đó có điều gì đó khác lạ, ngẩn người một lúc.
Nhưng thấy Tô Khoáng vẫn rất cởi mở, An Ninh mặt nóng bừng, tâm trí cô không biết đã bay đến tận phương nào.
Bên ngoài có tiếng bước chân rất nhẹ. Rất nhanh, Tô Khoáng ôm chầm lây An Ninh. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì đôi môi ngọt ngào của anh đã đặt lên môi cô.
Hơi thở của Tô Khoáng nóng bỏng, trên người anh thoảng mùi thuốc lá và hương thơm. An Ninh chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Hai tay Tô Khoáng ôm chặt lấy vòng eo An Ninh, môi anh hôn lên vành tai và trán cô, cuối cùng mới quay trở lại bờ môi cô.
Đầu óc An Ninh rối loạn, sự rung động ban đầu khiên cô hoàn toàn quên mất phải chống cự, cho đến khi cả hai đểu thở hổn hển, Tô Khoáng mới nhẹ nhàng buông cô ra.
"Anh..Hai má An Ninh ửng hồng như táo chín, tay cô đặt trên ngực Tô Khoáng, giọng e thẹn.
Tô Khoáng không để cho cô có cơ hội phản kháng. Anh ôm chặt lấy cơ thể cô, khi đôi môi lướt qua tai cô, anh khẽ để lại một câu nhắn rồi lại tiếp tục hôn lên đôi môi đỏ mọng như môi em bé của cô, ban đầu chỉ là hời hợt, dần dần nồng nàn, rồi mặc sức tận hưởng sự ngọt ngào như hoa đinh hương của An Ninh.
An Ninh đã hoàn toàn bị hoảng loạn bởi câu nói vừa rồi của anh, cô để mặc cho Tô Khoáng tiến tới.
Vừa rồi anh nói rằng: "Có người theo dõi chúng ta, nếu cô không muốn rước họa vào thân thì hãy cố gắng phối hợp vói tôi".
Cũng không biết bao lâu sau, An Ninh ôm tâm trạng lo lắng của một chú hươu đang chạy hoảng loạn, ngoan ngoãn ở trong vòng