XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.

tay Tô Khoáng, miệng lắp bắp hỏi: "Bọn họ đi chưa?".
Bên ngoài đã không có động tĩnh gì từ lâu. Lúc này Tô Khoáng mới chợt nhận ra rằng mình quá say đắm khi hôn An Ninh. Anh buông An Ninh ra, thở hổn hển.
An Ninh thấy kỳ lạ liền hỏi: "Chuyện gì thế? Ai theo dõi chúng ta?".
"Biết nhiều quá không có lợi cho cô."
Câu nói đó khiến An Ninh suýt tức chết. Cô trừng mắt nhìn anh đầy vẻ giận dữ. Đã bị anh ta sàm sỡ rồi, bây giờ lại không thê biết nguyên nhân, cô sắp sửa nổi trận lôi đình.
Sau nụ hôn mãnh liệt đó, khuôn mặt An Ninh ửng hồng, thêm vào đó là đôi mắt mở to làm ra vẻ hung hãn, càng khiến cô thêm lôi cuốn. Tô Khoáng nhíu mày. Anh nghiêng đầu, cố làm bộ dạng nghiêm túc, nói: "Đi thôi, tôi đưa cô về".
Suốt chặng đường, hai người không nói với nhau lời nào.
Sau khi đưa An Ninh về tới nhà, Tô Khoáng vội vàng trở lại Kim Bích Huy Hoàng. Lúc này, An Ninh mới ý thức được một việc rất quan trọng: Cô lại thất nghiệp.






Tô Khoáng đứng dưới tòa nhà một lúc lâu rồi mới nhảy lên con xe CBR, nổ máy phóng đi, để lại phía sau đám khói bụi xám đen.
Ruột gan như lửa đốt, dùng dằng do dự, anh chưa bao giờ như vậy. Anh không muốn để An Ninh dính vào chuyện thị phi, nhưng sự thực cô ây đã bị lôi vào vòng xoáy đó.
Anh nhó lại câu nói mà Tiều Tuấn nói với anh trước khi đi: "Tôi đã bắt tên họ Trương đó đi rồi, nhưng không thể bảo đảm người khác sẽ không tiết lộ ra chuyện này. Tốt nhất cậu hãy làm cho anh Thời tin An Ninh là người phụ nữ của cậu".
Vì thế mới có màn kịch sáng nay.
Nhưng anh không ngờ rằng cuối cùng anh lại cuồng say và đam mê đến vậy.
An Ninh khẽ thở dài.
"Sao tớ lại xui xẻo thế? Tự mình tìm được việc làm, kết quả sếp lại là một con quỷ háo sắc, nhờ cậu giới thiệu việc cho tớ, thì lại gặp phải chuyện này. Cậu nói xem, tớ có cần dành chút thời gian đi thắp hương nơi cầu Phật không?"
Lưu Huệ vốn là người rất vui vẻ. Vẻ u buồn lúc đầu đã biến mất, cô nhanh chóng vui vẻ trở lại, pha trò: "Cậu trúng số đào hoa, người khác muốn cũng không được đấy".
Bị Lưu Huệ chọc tức, An Ninh chỉ biết nói: "Cảm ơn!".
"Không cần khách sáo thế chúng ta là chị em tốt mà." Lưu Huệ khoác lác không biết ngượng, An Ninh thực sự bó tay với cô.
Hiện nay cô nhi viện có hơn ba mươi đứa trẻ. Đứa lón nhất là Hiểu Vũ, năm nay đã mười lăm tuổi, đứa bé nhất tên Lan Lan, mới chào đời, bé được bệnh viện đưa tới cô nhi viện mấy ngày trước.
Những đứa trẻ quá mười tuổi ở cô nhi viện có tỉ lệ được nhận làm con nuôi thấp nhất, vì thế Hiểu Vũ đã hoàn toàn coi cô nhi viện là gia đình của nó, nó chăm sóc lũ em rất chu đáo.
Lúc này, trông nó bế Lan Lan như người lớn vậy. Nó thơm lên đôi má non nớt ửng hồng của Lan Lan, khuôn mặt đầy hạnh phúc.
Lưu Huệ nhìn Lan Lan đang ngủ rất ngon, cô lắc lắc đầu than thở: "Người mẹ đó thật quá nhẫn tâm, nghe nói cô ta để lại đứa trẻ trên chiếc ghế dài trong bệnh viện rồi bỏ đi biệt tích, chẳng thấy quay lại thăm đứa bé".
Đứa bé mới được mấy tháng tuổi, bé xíu, non nớt, An Ninh cũng cảm thấy thương xót cho bé. Cô muốn bế con bé, nhưng lại sợ mình vụng về làm nó đau. Bất giác cô khẽ mỉm cười.
"Đúng đấy, nếu là tớ, tớ sẽ chẳng bao giờ vứt bỏ nó." Khi nói những lời đó, khuôn mặt cô rất dịu dàng, giọng nói ấm áp như một người mẹ.
Lưu Huệ quan sát được điều đó, cười rồi nói: “Tiểu An Tử, tớ đánh cược rằng sau nay cậu nhất định sẽ là một người mẹ tuyệt vời".
An Ninh cười thật tươi, thật lâu.
Những cảnh tượng chôn sâu vào trong ký ức bỗng dội về trong cô, đó là sinh nhật cô cách đây hai năm. Quan Tín nắm chặt tay cô đi dạo bên hồ, khi họ nhìn thấy một cặp vợ chồng trẻ đẩy một chiếc xe nôi, trên mặt họ lộ rõ niềm hạnh phúc, Quan Tín bỗng quay người lại, rất nghiêm túc nói với cô: "Sau khi tốt nghiệp, chúng mình sẽ tổ chức đám cưới và phải sinh thật nhiều em bé. Con trai sẽ giống anh, con gái sẽ giống em".
Lúc đó An Ninh trỏ tay vào đầu mũi anh trêu: "Anh thật không biết xấu hổ".
Quan Tín chẳng để tâm, hôn nhẹ lên tay cô. "Em thích trẻ con như vậy, nhất định sau này sẽ là một người mẹ tuyệt vời."
Nhưng sau khi tốt nghiệp, giữa họ ngày càng có khoảng cách. Mặc dù An Ninh ý thức được điều không bình thường trong hành động và cử chỉ của Quan Tín, nhưng cô chưa từng nghi ngờ tình cảm của anh. Cho đến cái ngày anh nói chia tay, cô vẫn hy vọng có thể cứu vãn được tình hình.
Những việc trước kia vẫn hiện ra rõ mồn một trước mắt cô, cô lại quay về từ cánh cửa tử thần.
Những thứ cô tưởng rằng đã quên thực ra... cô vẫn luôn nhớ.
Lưu Huệ cảm giác An Ninh có điều gì đó bất thường, đưa tay huơ huơ trước mặt An Ninh.
"Này, Tiếu An Tử, cậu làm sao vậy?"
An Ninh bừng tỉnh, cười gượng gạo.
"Không sao, chúng ta đi thăm Giai Giai nhé."
Giai Giai là một đứa trẻ khá cổ quái, nó không thích nói chuyện với người khác, người gầy nhang, nhưng đôi mắt thì rất sáng. Tính tình con bé ương ngạnh, chẳng mấy người ưa nó, nhưng không hiểu sao, con bé lại rất hợp với An Ninh. Hôm nay, vừa nhìn th