XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1322 lượt.

ấy An Ninh, con bé sợ sệt mân mê vạt áo khoác ngoài, gọi chị An Ninh.
Lúc này, mọi người đều đang chơi đùa với Lan Lan, còn Giai Giai lại ngồi xổm ở một góc tường, chẳng nói câu nào.
An Ninh đi một vòng mới tìm được con bé. Cô đến bên Giai Giai, giúp con bé gỡ bím tóc rối bù, rồi lấy một chiếc lược nhỏ chải tóc cho cô bé, vừa chải vừa cười nói: "Giai Giai, sao em chưa chải đầu mà đã chạy ra ngoài thế này, chị giúp em tết tóc nhé!".
Giai Giai gật đầu, nhưng vẫn không nói câu nào.
Tết tóc xong cho cô bé, An Ninh vỗ tay nói: "Bây giờ thì xinh lắm rồi", rồi cô lấy chiếc gương trang điểm của mình ra đưa cho Giai Giai. Giai Giai nhìn khuôn mặt thanh tú của mình trong gương, vừa lạ lại vừa quen, cuôĩ cùng cô bé cũng cười.
Cô bé mâm mê chiếc gương nhỏ không biết chán, thấy vậy An Ninh quyết định tặng chiếc gương cho nó.
Giai Giai bỗng nghiêng người quay nhìn về phía Lan Lan, sắc mặt lập tức sa sầm lại.
An Ninh như nhận ra điều đó, cô xoa xoa mái tóc Giai Giai, nói: "Nói cho chị biết, đã có chuyện gì xảy ra?". Cô tưởng rằng, vì sự có mặt của Lan Lan khiến mọi người phải san sẻ tình yêu thương vốn dành cho Giai Giai, nên cô bé thấy không vui rồi giận dỗi, nhưng ai ngờ cô bé lại nói ra những lời như thế này: "Chị An Ninh, em nghe mẹ viện trưởng nói, khi em được bế đến đây, cũng chỉ nhỏ như Lan Lan, cũng bị người ta vứt bỏ tại bệnh viện".
An Ninh rất cảm thông với cô bé. Nó đa sầu đa cảm giống cô. An Ninh ôm lấy cô bé, vỗ nhẹ vào lưng nó, cố giữ những giọt lệ đang chực trào ra nơi khóe mắt.
Giai Giai nói tiếp: "Em chưa bao giờ biết mặt bố mẹ đẻ của em, em rất nhớ họ. Nhưng, họ đã không cần em nữa, chỉ có mẹ viện trưởng yêu em nhất".
"Chị cũng rất quý em mà." An Ninh đưa tay lau khóe mắt cho cô bé, cô ôm chặt cô bé vào lòng.
Giai Giai gật đầu liên tục.
"Vâng, chị An Ninh là người yêu em nhiều thứ hai."
An Ninh vừa cười vừa vỗ nhẹ khuôn mặt đáng yêu của cô bé.
"Chị An Ninh, em hận bố mẹ em. Thật đây, cả đời này em sẽ không bao giờ tha thứ cho họ." Giai Giai vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt An Ninh vẻ rất nghiêm túc.
An Ninh vén vài sợi tóc xòa xuống của Giai Giai ra sau vành tai cho cô bé, rồi cô ngồi thẳng người, chậm rãi nói: "Giai Giai, em nghe chị nói này. Trên thế giới này có rất nhiều việc không thế chỉ dùng đúng, sai để nhận định, rất nhiều trường hợp con người cũng phải bất lực. Bố mẹ em bỏ rơi em, có lẽ họ cũng có nỗi khổ của họ. Em phải nhớ rằng, trong cuộc đời này, có thể trở thành bố - con, mẹ - con, đó là duyên phận em ạ."
Giai Giai gật đầu, nửa như hiểu nửa như không.
An Ninh bẹo đôi má hồng của cô bé, tương lai còn dài, sau này còn nhiều cơ hội để cô bé thay đổi lại quan niệm của mình.
Ở bên này, An Ninh đang dạy cô bé phải biết khoan dung với người khác, phía bên kia, giọng Lưu Huệ mỗi lúc một lớn hơn. An Ninh quay đầu lại, thì thấy những đứa trẻ vừa nãy còn bám riết lây Lưu Huệ đòi cô kể chuyện, thì giờ đây chúng lần lượt chạy ra ngoài cửa, ngay cả Giai Giai đang ngồi cạnh cô cũng đứng lên định chạy theo chúng, cô gọi hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế?".
Giai Giai trả lời nhanh: "Là anh Tô đến". Nói xong, cô bé vùng ra khỏi vòng tay An Ninh, tung tăng chạy ra ngoài.
"Người này đúng là có sức thu hút thật, mình thấy ghen rồi đấy." An Ninh đùa.
Lưu Huệ chớp mắt.
"Cũng là một người làm từ thiện, bạn trẻ đều rất quý anh ta."
An Ninh thấy tò mò. Cô bước đên bên cửa sổ, muốn nhìn xem người mà Giai Giai gọi là anh Tô đó trông như thế nào. Cô nhìn ra, rồi ánh mắt không rời phía đó.
Dưới ánh mặt trời buổi xế chiều, người con trai mặc quần đen, áo trắng xuất hiện với một vầng hào quang sáng chói. Anh từ từ nâng một đứa trẻ lên xoay một vòng, rồi kiệu đứa bé trên vai, xung quanh anh là đám trẻ đang đua nhau hô gọi: "Anh Tô Khoáng, em cũng muốn được kiệu, em cũng muốn".
Anh xoa đầu từng đứa một, ánh mắt dịu dàng nhìn đám trẻ. Có lẽ chính bản thân anh cũng không nhận ra được sự dịu dàng ấy.
An Ninh ngẩn người ra nhìn. Cô không thể ngờ rằng, cô lại gặp Tô Khoáng tại đây.
Cô vô thức đưa tay sờ lên đôi môi mình, ở đó dường như vẫn còn vương lại hơi ấm của Tô Khoáng. Cô khẽ ôm lây mặt, hai má đỏ ửng như hai chú tôm hùm vừa luộc chín.
"Tớ đến đây vài lần, lần nào cũng gặp anh ta. Bây giờ, những người đàn ông tốt bụng như anh ta thực sự không còn nhiều." Không biết từ khi nào Lưu Huệ đã đứng ngay phía sau An Ninh, lặng lẽ nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Tốt bụng? An Ninh cứ lẩm bẩm hai từ đó. Nếu như tôì qua cô không được tận mắt chứng kiến cảnh Tô Khoáng đánh người dã man, thì có lẽ cô cũng đồng ý như vậy. Nhưng nếu nói anh ta hung dữ, độc ác, thì tại sao anh ta lại cứu cô hết lần này đến lần khác? Hai người tuy không phải là tình cờ gặp nhau, nhưng chẳng qua cũng chỉ là quen biết sơ sơ, thực sự Tô Khoáng không cần thiết phải vì cô mà đắc tội với người khác. Còn nữa, niềm vui, niềm hạnh phúc của anh ta khi ở bên lũ trẻ, tuyệt đối không phải là giả tạo. Một người như vậy làm sao có thể là một kẻ tàn bạo được chứ?
Rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của