Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1327 lượt.

anh ta?
Lúc này đây, An Ninh cảm thấy mọi thứ đều hỗn loạn.
Tô Khoáng cưỡi chiếc xe máy CBR lao thẳng vào hầm để xe của Kim Bích Huy Hoàng. Thấy xung quanh không có người, anh quăng xe ở đó, rồi đi xuống căn phòng ngầm phía tây.
Anh đẩy cửa, một luồng gió lạnh táp vào mặt, cảm giác lạnh thấu xương. Anh run cầm cập, lần tay đến chiếc công tắc trên tường. Ánh điện bất ngờ lóe sáng làm anh chói mắt, một lúc sau anh mới thích ứng được với thứ ánh sáng đó.
Bên góc phòng có một người đang nằm, nhìn vóc dáng thì đó là một người con gái, tay và chân cô ta bị trói chặt. Tô Khoáng bước đến gần, vực cô ta dậy. Cô ta ngẩng đầu lên, cười yếu ớt.
Khuôn mặt xinh xắn, dáng người khỏe đẹp, cô ta chính là cô gái tôi qua chạy xuống lầu rồi bị Tô Khoáng đánh cho thậm tệ.
Tô Khoáng cởi dây thừng đang trói trên người cô, giọng nhẹ nhàng: "Nhụy, em phải chịu ấm ức rồi".
Người con gái được tên Nhụy lắc lắc đầu nói: "Đừng nói như vậy. Chỉ cần trả thù được cho Tiểu Điệp, thì những khổ cực này có đáng gì đâu". Nói xong, cô lây hết sức đẩy Tô Khoáng ra. "Anh mau đi khỏi đây đi. Nếu như bị người khác nhìn thấy, thì tất cả công sức trước đây đều tan biến hết, thậm chí còn vác họa vào thân."
Tô Khoáng mỉm cười tỏ vẻ đồng ý, nhưng anh không đi khỏi. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp rất giống Tiểu Điệp. Hình như anh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng tất cả dồn nén lại trong tiếng thở dài khe khẽ.
Tiểu Nhụy cúi thâp đầu, sắc mặt không được tự nhiên.
"Lại nhớ đến Tiểu Điệp phải không?"
Tô Khoáng không nói gì, lông mày chau lại.
Bất giác, Tiểu Nhụy đưa tay ra. Cô muốn xoa phẳng nếp nhăn ở hai đầu lông mày của anh.
Rất nhanh, Tô Khoáng lùi lại một bước, bàn tay Tiểu Nhụy ngượng ngùng giơ lên giữa không trung, rất lâu sau cô mới hạ tay xuống.
"Cũng gần ba năm rồi, anh vẫn không quên được chị ây", Tiểu Nhụy buồn rầu nói.
Đôi mắt Tô Khoáng chùng xuống, anh cố kìm nén nỗi buồn khó tả trong lòng, đứng bật dậy.
"Anh đi trước đây." Đi đến trước cửa, anh quay người lại. "Vài ngày nữa, anh nhất định sẽ tìm cơ hội để em được thả ra ngoài."
Tiếu Nhụy không đáp lời anh, cô im lặng hồi lâu, rồi rút ra một chiếc túi màu đỏ từ trong túi quần. "Hãy đưa cho bố mẹ em."
Tô Khoáng đón lấy chiếc túi, quay người bước đi, không dừng lại nữa.
Tiểu Nhụy cười chua chát. Cô nhìn bóng Tô Khoáng mỗi lúc một xa, trong lòng hỗn độn, cảm xúc dâng trào nơi khóe mắt.
Tô Khoáng trở lên lầu không lâu thì Thời Vĩ cử người đên tìm anh, bảo anh lên gặp hắn tại phòng làm việc trên tầng năm. Tô Khoáng không thấy ngạc nhiên, anh đã sớm biết trước được việc này sẽ xảy ra.
Trước khi gõ cửa, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Vào Kim Bích Huy Hoàng được hai năm anh mới dần có được sự coi trọng và tin tưởng của Thời Vĩ, tất cả mọi hành vi của anh không được phép sai sót, nếu có chút sơ suất nào anh sẽ không thể bù đắp được tổn thất mà nó gây ra.
"Vào đi." Là giọng nói sang sảng của Thời Vĩ.
Đôi mắt Tô Khoáng sáng ngời, bước chân vững chắc, không chút vội vàng.
Khuôn mặt Thời Vĩ không chút biểu cảm.
"Ngồi đi."
Tô Khoáng ngồi xuông, vắt chân, hai bàn tay đan vào nhau.
"Anh Thời, anh tìm em có việc gì thế ạ?"
Là việc gì, thực ra họ đều biết rất rõ, nhưng bề ngoài, kẻ nào đánh mất khí thế kẻ đó sẽ là kẻ yếu.
Thời Vĩ thong thả châm một điếu thuốc, ngón tay hắn gõ nhịp xuống chiếc hộp đựng thuốc đặt trên bàn. Tô Khoáng cũng không khách khí, rút lây một điếu, rồi châm lửa, hít một hơi thật dài.
"Tô Khoáng này, cậu theo tôi đã được bao lâu rồi?" Thời Vĩ nhả khói thuốc, hỏi một cách lơ đễnh.
Tô Khoáng thành thật trả lời: "Hai năm một tháng".
Thời Vĩ cười hài lòng.
Tô Khoáng cũng cười theo, nhưng không ai biết rốt cuộc trong thâm tâm người kia đang nghĩ những gì.
"Còn nhớ chúng ta quen nhau như thế nào chứ?" Thời Vĩ nhìn Tô Khoáng chằm chằm.
Tô Khoáng mỉm cười trả lời: "Tất nhiên là em nhớ".
Đó là một buổi sáng cách đây hai năm, chưa đầy nửa năm sau cái chết của Tiểu Điệp. Một kế hoạch đã được sắp đặt tỉ mỉ, chỉ còn đợi Thời Vĩ chui đầu vào giọ mà thôi.
Đương nhiên hắn hoàn toàn không biết đó là cái bẫy.
Ngày hôm đó, Thời Vĩ bị một đám người vây đánh trong một con ngõ nhỏ, bên cạnh hắn không có người bảo vệ. Tô Khoáng ra tay giúp đỡ, một mình anh đánh đuổi bốn tên to con như hùm beo. Cũng nhờ đó mà anh nhận được sự coi trọng của Thời Vĩ. Hắn đưa anh đến Kim Bích Huy Hoàng làm việc, rồi càng ngày càng coi trọng anh.
Sau đó, Thời Vĩ thường xuyên cho người đi dò la lai lịch của bốn tên đã vây đánh hắn, nhưng bọn chúng đều biệt tăm tích. Dù hắn có điều tra thế nào, cũng không tìm ra được manh mối.
Hắn cũng đã từng hoài nghi việc này là do Tô Khoáng đạo diễn, mục đích là để tiếp cận hắn, rồi đánh vào nội bộ của Kim Bích Huy Hoàng. Nhưng dù hắn do thám bằng cách nào, thậm chí là cử người theo dõi, cũng không phát hiện ra bất kỳ sơ suất nào từ phía Tô Khoáng. Vì thế hắn mới dần loại bỏ những hoài nghi đối với Tô Khoáng.
Thời Vĩ cười nhạt thếch.


Old school Swatch Watches