Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.

ấy".
Lưu Huệ lim dim mắt nói: "Cậu đừng có mơ".
An Ninh thở dài nói: "Tốt nhất là có một công việc tốt, lại nhẹ nhàng, lương một vạn tệ từ trên trời rơi xuống. Woa, như vậy thì còn gì bằng".
Lưu Huệ nhìn xéo An Ninh vẻ rất khinh bỉ, rồi giơ ngón tay vời cô ghé lại như có mưu mô gì.
"Tớ có cách."
"Cách gì?" An Ninh không biết Lưu Huệ định trêu mình, ngoan ngoãn ghé sát đầu vào đầu Lưu Huệ.
Lưu Huệ ghé sát tai An Ninh.
"Những việc tốt đẹp như thế không phải là không có, mà ngược lại rất đơn giản. Bây giờ cậu lập tức trở về nhà, rồi nằm trên giường, nhắm mắt lại, cơ thế thả lỏng, nằm mơ giữa ban ngày. Việc này khá dễ thực hiện rồi còn gì."
An Ninh bịt tai lại, vừa bị Lưu Huệ chọc tức, lại không thể cãi lại câu nào, tức quá đi mất.






Lưu Huệ đắc ý một lúc lâu, sau đó cô mói đưa ra ý kiên tốt đẹp: "Hay là cậu cùng viết tiểu thuyết với tớ. Ngày trước chúng mình đều là hai cây bút có tài của khoa Trung văn, văn của cậu chẳng kém gì văn của tớ, viết văn để kiếm miếng cơm chắc không thành vấn đề".
An Ninh không hứng thú lắm với ý kiến đó. Cô buồn bã nói: "Đại tiểu thư à, xin cô tha cho tôi".
Lưu Huệ giả vờ tức giận: "Sao? Việc này thanh cao đây chứ. Cậu xem thường tớ là đứa bán chữ để kiếm cơm à?".
An Ninh bỉu môi: "Tớ đâu dám. Tớ còn có việc cần cậu giúp đỡ đây".
Lưu Huệ lại cầm đũa lên, gắp một miếng đùi gà cho vào miệng, nhai chậm rãi, sau đó cô cười rất tươi, nói: "Mượn tiền thì miễn bàn, các việc khác có thể xem xét".
"Xí, tớ đùa cợt cậu làm gì?" An Ninh ngừng lại một lúc, rồi nói tiếp: "Tuy hắn đã hai lần cứu tớ, nhưng tớ vẫn cảm thấy mình nên tránh xa hắn càng xa càng tốt".
Lưu Huệ gật đầu lia lịa. "Phải... phải... phải, tớ sẽ giúp cậu tìm phòng trọ." Nhưng rồi, cô lại tặc tặc lưỡi nói: "Nhìn thái độ ân cần và kiên nhẫn của anh ta đối với bọn trẻ, đúng là không thể tưởng tượng nổi bộ mặt kia của anh ta".
An Ninh chậm rãi nói: "Biết người biết mặt mà không biết lòng". Cô cố tình giấu giếm việc Tô Khoáng đã ép hôn cô. Nêu Lưu Huệ biết chuyện đó, e rằng cô ây còn thấy kinh ngạc hơn, không biết chừng còn bắt An Ninh phải chuyển nhà ngay lập tức.
Cùng lúc đó, đối tượng mà họ bàn tới đang được ông bà Niên tiễn ra tận cửa. An Ninh ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy cảnh đó.
Hai ông bà già nói gì đó với anh vẻ rất thân thiện, hồ hởi, còn Tô Khoáng đứng một bên tỏ vẻ rất cung kính, đôi mắt anh dịu dàng, bình yên. Bà Niên với tay nhặt chiếc lá rụng trên đầu Tô Khoáng, anh đáp lại bằng một nụ cười.
"Cậu nhìn gì thế?" Lưu Huệ gõ đũa vào đầu An Ninh, rồi nhìn theo An Ninh, rồi cô cũng ngây người ngồi đó.
"Trong cuộc đời, đúng là đi đến đâu cũng gặp nhau." Lưu Huệ lẩm bẩm.
An Ninh dở khóc dở cười vì cách dùng từ chẳng đúng ý tí nào của Lưu Huệ.
Họ đang chăm chú nhìn thì bỗng một người khách che mất tầm nhìn. An Ninh ngả đầu nói với Lưu Huệ vài câu, đến lúc nhìn ra thì Tô Khoáng đã đi tự lúc nào.
Cô chợt nhìn người con trai dáng người thanh thoát chậm rãi bước vào quán đồ ăn Hồ Nam, sau khi nhìn rõ mặt anh ta, cô thoáng ngạc nhiên, thất thanh gọi: "Tiêu Vân Các?".
Người khách vừa đến nghiêng người quay lại, khuôn mặt cũng rất ngạc nhiên.
"An Ninh, sao trùng hợp vậy?"
Sắc mặt anh ta thoáng thay đổi, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía ngoài cửa quán.
An Ninh không hề nhận ra Vân Các đang tỏ ra không thoải mái, ở nơi đất khách quê người mà lại gặp được bạn cũ, còn gì vui bằng. Cô nhiệt tình chào hỏi Tiêu Vân Các: "Mau lại đây ngồi cùng đi! Đây là bạn thân của tôi, Lưu Huệ".
Tiêu Vân Các do dự một lúc, nhưng vẫn đến ngồi cùng bàn với An Ninh.
Vừa ngồi xuống ghế anh ta liền quan tâm hỏi: "An Ninh, sao cô lại đến thành phố này?".
Nét mắt An Ninh chợt sa sầm lại. Nhưng rất nhanh cô đã lây lại tinh thần, chỉ vào Lưu Huệ, cười xuề xòa nói: "Tôi theo cô ây đến đây".
Tiêu Vân Các quay sang Lưu Huệ gật đầu chào, Lưu Huệ cười chào lại.
"Vậy còn anh?" Sau một thoáng im lặng, An Ninh chủ động lên tiếng.
Tiêu Vân Các chau mày, anh trả lời qua loa: "Tôi đến đây làm nhiệm vụ".
An Ninh nói nhỏ: "Đúng là lâu lắm mới gặp nhau". Lâu đến nỗi cô suýt tưởng đó là việc của kiếp trước.
Tiêu Vân Các chần chừ vài giây như có điều muốn nói, nhưng cuối cùng anh chỉ biết mím môi, không nói được gì.
Rồi họ hỏi thăm nhau vài câu. Tiêu Vân Các không thể tập trung vào cuộc nói chuyện. Thỉnh thoảng anh lại nhìn ra bên ngoài, An Ninh cũng nhận ra điều đó. Cô cười hỏi: "Anh hẹn bạn rồi à?".
Lúc này Tiêu Vân Các mới phát hiện ra vẻ không bình thường của mình. Anh xin lỗi nói: "Ừ!... À? Không phải".
An Ninh không hiểu hỏi lại: "Rốt cuộc là phải hay là không phải thế?".
Giọng Tiêu Vân Các bị cắt ngang bởi lúc đó anh không cần phải trả lời nữa, một người vừa bước vào.
An Ninh hoảng hốt, cô nhìn chằm chằm vào người đó.
"Quan... Tín." Cô lắp bắp, không sao thốt ra được một câu liền mạch.
Lưu Huệ cũng rất kinh ngạc. Cô hiểu rất rõ chuyện giữa An Ninh và Quan Tín, cũng biết An Ninh đã từng vì


Teya Salat