Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.
giọng nói: "Sao chị Tiểu Điệp không cùng anh đến đây? Lâu lắm rồi Giai Giai không được gặp chị ấy. Giai Giai rất nhớ chị ấy".
Câu hỏi đó dập tắt nụ cười trên mặt Tô Khoáng. Anh từ từ đặt cô bé xuống đất, đờ đẫn đứng nhìn góc vườn của cô nhi viện.
"Có phải Giai Giai nói sai điều gì không, anh Tô Khoáng? Anh đừng giận em nhé." Giai Giai nhét bàn tay nhỏ bé của mình vào trong lòng bàn tay Tô Khoáng, sợ sệt hỏi.
Tô Khoáng gượng cười, rồi anh ngồi xuống ôm lấy Giai Giai.
"Chị Tiểu Điệp đã đến một nơi rất xa, cho nên tạm thời không có cách nào đến đây được."
Giai Giai gật đầu như hiếu chuyện, rồi cô bé lại lắc đầu vẻ mơ hồ. Dẫu sao cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ, nụ cười tươi rói lại nhanh chóng xuất hiện trên môi. Cô bé ghé vào tai Tô Khoáng nói: "Anh Tô Khoáng, hôm nay có một chị đến thăm chúng em. Chị ấy xinh đẹp và hiền như chị Tiểu Điệp, em rất thích chị ấy".
Tô Khoáng đờ người ra một lúc. Giai Giai rất sợ người lạ, nếu có người lạ đến cô nhi viện, con bé lại trốn vào một góc không ai có thể tìm thấy được. Hồi đầu, khi anh còn ở cô nhi viện, Giai Giai quấn anh nhất, sau đó là Tiểu Điệp và viện trưởng. Ngoài họ ra, những người khác rất khó tiếp cận cô bé, nếu cả ba người họ đều không ở đây, thì cả ngày cô bé sẽ chẳng nói câu nào. Ngay cả Niên Nhụy - người đã sống trong cô nhi viện rất nhiều năm, và Lưu Huệ - người đã hòa đồng được với đám trẻ, cũng bị Giai Giai gạt ra ngoài, không nói chuyện.
Tô Khoáng bỗng thấy hứng thú với người có thế dễ dàng chiếm được thiện cảm của Giai Giai.
"Có phải là chị vừa đi cùng với chị Lưu Huệ không?" Tô Khoáng hỏi.
"Vâng, hóa ra anh Tô Khoáng đã quen chị An rồi à?" Giai Giai vỗ hai bàn tay nhỏ bé, trông thật hồn nhiên và đáng yêu.
Chị An? Đúng là cô ây rồi. Tô Khoáng nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt anh ánh lên sự dịu dàng.
Tô Khoáng lái chiếc xe CBR đi vào con đường Nhất Tuyến trên phố An Viễn. Sở dĩ con phố này có tên là Nhất Tuyến [Có nghĩa là một đường.'> là bởi đường phố ở đây nhỏ hẹp, người lại đông, hai bên đường, quán xá dày đặc, thường xuyên diễn ra cảnh tắc đường nghiêm trọng.
Tô Khoáng dừng xe trước một gian hàng. Anh vòng qua cửa sau. Ra mở cửa là một người phụ nữ trên năm mươi tuổi, khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn. Nhìn thấy Tô Khoáng, bà cười niềm nở.
Bà để Tô Khoáng vào nhà, mời anh ngồi, rồi gọi: "Ông nó ơi, ông ra xem ai tới này".
Từ bên trong phòng, một ông cụ chậm rãi bước ra, trong tay ông cầm một cây ba toong. Tô Khoáng vội đứng dậy dìu ông.
Ông già vẻ không thích, đẩy anh ra.
"Tôi vẫn còn khỏe lắm."
Tô Khoáng phụ hoa theo: "Vâng, bác khỏe, tinh thần minh mẫn, ngày càng trẻ ra".
Bà Niên bưng trà lên. Tô Khoáng từ chối không được, đành uống một chút, sau đó anh lôi ra chiếc túi đỏ đang để trong túi quần ra, đặt lên trên bàn.
"Tiểu Nhụy và Tiểu Điệp gửi cho hai bác cái này."
"Tiểu Điệp..." Bà Niên nhắc lại cái tên đó, giọng nói vừa vui vừa pha lẫn chút buồn. Bà xúc động hòi: "Nó không giận hai bác nữa ư?".
Tô Khoáng khẽ cười: "Thực ra cô ây không giận hai bác từ lâu rồi. Cô ây bề ngoài thì cứng rắn, nhưng bên trong lại vô cùng mềm yêu, không muốn nói ra mà thôi".
Bà Niên mắt đỏ hoe.
"Vậy tại sao nó không về nhà? Con Nhụy cũng thế đã rất lâu rồi chẳng có tin tức gì của nó. Hai đứa nó vẫn khỏe chứ?"
Tô Khoáng nhìn đi chỗ khác, không nén nổi nỗi buồn đau. Anh gượng cười nói: "Các cô ấy đều khỏe". Ngoài câu đó ra, anh không nói thêm được câu nào nữa.
Giọng bà Niên trầm xuống: "Vậy thì tốt. Tô Khoáng à, bảo hai đứa nó nêu có thời gian thì về nhà, hai bác đều rất nhớ chúng nó".
"Cháu sẽ nói với hai cô ây." Tô Khoáng gật đầu đồng ý.
"Ông nó này, sao ông không nói gì thế?" Bà Niên hích hích ông Niên đang ngồi bên cạnh.
"Có gì để nói đây. Chúng nó lớn cả rồi, phải làm việc của chúng nó, bà lo lắng nhiều như vậy cũng ích gì?" Ông Niên mặt nghiêm lại, giọng không được vui.
Bà Niên cười xòa, rồi quay sang Tô Khoáng nói: "Chắc cháu buồn cười lắm. Ông già này tính nết giống hệt con Tiểu Điệp. Miệng thì nói thế thôi chứ ông ây nhớ con lắm".
Nghe bà Niên nói vậy, Tô Khoáng liền cúi đầu im lặng.
Bà Niên nhận ra biểu hiện bất thường của Tô Khoáng, tỏ ra rất lo lắng hỏi: "Tô Khoáng, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?".
Tô Khoáng lập tức lây lại tinh thần.
"Không có chuyện gì ạ, các bác đừng lo lắng."
Ông Niên liếc nhìn Tô Khoáng, miệng mấp máy, nhưng cuối cùng ông không thốt được ra lời.
Cùng lúc đó, An Ninh và Lưu Huệ đang ngồi trong quán đồ ăn Hồ Nam nổi tiếng trên phố Nhất Tuyến.
Thịt gà choai xào cay, nộm bò khô ớt đỏ, đầu cá nâu chua cay, cải củ muôi chua, phồng tôm, đều là những món mà Lưu Huệ thích, cay đến mức chảy cả nước mắt nhưng ăn xong lại có cảm giác thoải mái, lâng lâng.
Lưu Huệ rất thích ăn những món này, ngược lại, còn An Ninh lại chẳng có hứng ăn uống.
Cuối cùng, Lưu Huệ cũng đặt đũa xuông, vỗ nhẹ vào hai má vẻ thỏa mãn.
"Tiểu An Tử, cậu bỏ việc rồi, tiếp theo đã có dự định gì chưa?"
An Ninh mím môi cười, nửa đùa nửa thật nói: "Tớ định ăn bám cậu đ