XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

chụp vào ngày Quan Tín tốt nghiệp đại học, chính cô là người đã chụp cho anh. Anh mặc một bộ cảnh phục, mắt mở to, lông mày rậm, trông rất hùng dũng. Cô vội vàng chuyển ánh nhìn đi chỗ khác, lòng bỗng quặn đau như bị một nhát dao đâm trúng tim.
Ông Quan nhận ra điều đó, thầm thở dài: "Ninh Ninh, con thấy bố và mẹ đối xử với con như thế nào?".
"Rất tốt ạ, bố mẹ luôn coi con như con gái." An Ninh thật lòng nói. Không tính đến Quan Tín, thì bố mẹ Quan đối xử với cô thực sự rất tốt, không thể chê trách vào đâu được.
"Mẹ hy vọng con không xa cách với chúng ta như vậy." Khổng Đan Sơ cầm lấy tay An Ninh, lời nói hết sức chân thành.
An Ninh thoáng nụ cười đau đớn: "Mẹ Quan, bố Quan, con không hề trách gì bố mẹ, chỉ là con... con chưa thể thích ứng được mà thôi".
"Vậy con hãy hứa với mẹ, chúng ta vẫn như trước kia, được không con?" Bà không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra giữa An Ninh và Quan Tín, hai đứa đang vui vẻ như vậy, bỗng nhiên lại chia tay rồi như người xa lạ. Nhìn hai đứa con của mình như vậy, bà cũng rất buồn. Bà chỉ biết rằng, bà có thể mất một người con dâu, nhưng không muốn mất đi đứa con gái mà bà rất mực yêu thương.
An Ninh biết rằng thời gian không thể quay ngược trở lại, dù có cố gắng thế nào thì họ cũng không thể quay lại như trước kia, nhưng đối diện với ánh mắt tha thiết của Khổng Đan Sơ, cô không thể cự tuyệt được.
"Con gái ngoan." Cuối cùng bà cũng vứt bỏ được tảng đá đè nặng trong tim bấy lâu. Từ ngày An Ninh xảy ra chuyện, bà vẫn luôn tự trách mình. Hai gia đình trước kia vui vẻ là vậy, còn giờ đây, tuy không đến mức cấm qua lại nhà nhau, nhưng lúc gặp nhau cả hai bên vẫn khó giấu nổi sự gượng gạo, chào hỏi vài câu rồi mỗi người một ngả. Bà muốn hỏi con trai mình xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng hơn nửa năm nay không thấy Quan Tín trở về, muốn trách mắng con nhưng không biết con đang ở đâu mà trách mắng.
An Ninh ngồi im lặng, cắn chặt môi dưới.
"Mẹ Quan, con muốn đi xem phòng của Quan Tín một chút, được không ạ?"
"Đương nhiên là được. Con bé này, trước kia chẳng phải con vẫn thường vào phòng nó hay sao..." Bà Quan bỗng dừng lại, bà như ngừng thở, chợt thấy rất khó nói tiếp. "Ninh Ninh, mẹ nghĩ gì nói nấy, con đừng để bụng nhé."
Ánh mắt bình tĩnh của An ninh thoáng nét buồn, nhưng rất nhanh cô đã che giấu được điều đó.
"Vậy con vào phòng Quan Tín nhé."
Bà liếc nhìn chồng, rồi gật đầu: "Lát nữa bố mẹ con về, mẹ sẽ gọi con".






An Ninh vào phòng của Quan Tín không phải là vì muốn nhớ lại quá khứ, mà ngược lại, cô muốn dứt bỏ hoàn toàn quá khứ.
Tuy cô và Quan Tín lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhưng rất ít khi chụp hình chung. Điều mà cô muốn làm bây giờ là lấy lại mấy tấm hình chụp chung đó. Thái độ của Quan Tín hôm đó đã rất rõ ràng, hai người không thể trở về bên nhau được nữa.
Lấy lại thứ vốn thuộc về mình, từ nay về sau, đường ai người nấy đi, không ai còn liên quan gì nữa.
Mặc dù căn phòng đã từ lâu không có người ở, nhưng bên trong vẫn rất sạch sẽ, đồ đạc được kê đặt gọn gàng, giống như trước kia. Chắc mẹ Quan vẫn thường xuyên quét dọn căn phòng.
Trên bàn làm việc có một chiếc máy tính, một chiếc máy fax, một khung ảnh và một ông lợn tiết kiệm, còn có cả một hộp bánh quy dâu.
Trước đây, cô thường bá chiếm chiếc máy tính của Quan Tín, hộp bánh quy cũng đựng đầy đồ ăn vặt mà cô thích. Dù cô ăn nhiều hay ít, thì ngày hôm sau đồ ăn vặt trong chiếc hộp lại đầy ắp.
Khi nhận được điện thoại của Tô Khoáng, An Ninh đã về đến nhà, trong tay cầm tập tài liệu về La Liệt.
Do việc của Quan Tín làm tâm tư cô xáo trộn, nên cô không mấy chú tâm khi nghe Tô Khoáng nói đã giúp cô tìm được mặt bằng thích hợp.
"Cửa tiệm này tôi có thể giữ chỗ cho cô trước, có điều tốt nhất cô nên mau chóng quay lại đây để quyết định." Tô Khoáng nói trong điện thoại.
An Ninh lấy lại tinh thần, cô tạm thời gác chuyện của Quan Tín sang một bên, rồi căng óc lên tính toán, cười dịu dàng: "Muộn nhất là ngày kia tôi sẽ quay lại, anh giúp tôi giữ cửa tiệm đó nhé, nhất định đừng để cho người khác nhanh tay cướp mất".
Tất nhiên Tô Khoáng đồng ý ngay. Cuối cùng, anh không quên nhắc nhở An Ninh với chất giọng dịu dàng: "Cô cứ làm việc từ từ thôi, đừng có làm hại bản thân nhé!".
Gác điện thoại, An Ninh vẫn như nghe thấy giọng nói của anh vang lên bên tai. Cô xoa xoa hai bên má đang nóng bừng, bất giác khẽ nhoẻn miệng cười.
Về nhà lần này, ngoài việc lo tiền vốn ra, An Ninh còn phải đi liên hệ nhà cung cấp hàng.
Nói thẳng ra, việc lo tiền vốn ở đây chính là mượn tiền bố mẹ. An Ninh thấy hơi ngại, lớn bằng này tuổi đầu rồi còn mở miệng đòi tiền bố mẹ, chẳng khác nào những kẻ ăn tàn phá hại. Nhưng bố mẹ An Ninh lại rất thoải mái, không những đưa toàn bộ khoản tiết kiệm của mình cho con gái, mà bố cô - ông An Tư Nguyên - còn lén nhét vào tay An Ninh một chiếc phong bì, bên trong là số tiền riêng mà ông đã cất giữ từ lâu, tuy không nhiều, nhưng đó là tấm lòng của ông.
"Ninh Ninh à, bên ngoài chắc