XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

n tối anh về nhà rồi cùng ăn.
Lúc đó Tô Khoáng đã nghi ngờ, sống cùng nhau đã hơn nửa năm, chẳng mấy khi anh nhìn thấy An Ninh bước vào bếp nên dò hỏi: "Cô biết nấu cơm thật á?".
Bất thình lình anh nhận được cái trừng mắt của An Ninh: "Anh đừng có coi thường người khác".
An Ninh nghĩ, bố mẹ cô đều là những cao thủ nấu ăn, bản thân cô vốn đã có gen nấu ăn, cộng thêm việc đi mua một cuốn sách nấu ăn về để chuẩn bị, thì chuyện nấu nướng đối với cô tuyệt đối không khó khăn gì.
Nghe cô nói chắc chắn như vậy, Tô Khoáng tin liền. Hôm đó anh còn phá lệ về sớm, mục đích là để thưởng thức tay nghề nấu ăn của An Ninh.
Từ trong thang máy bước ra, anh đã thấy choáng váng, trước cửa là một vũng nước lớn, nếu người nào không biết lại tưởng nơi đây vừa trải qua một trận lũ lụt. Anh vội vàng mở cửa, phòng khách, phòng bếp đều lênh láng nước. An Ninh đang ngồi xổm, cô không ngừng múc nước đổ vào chiếc chậu rửa mặt. Nếu anh về chậm một bước, thì có lẽ nước đã lênh láng khắp căn hộ rồi.
Tô Khoáng vội vã tiến tới giúp An Ninh: "Cô làm gì mà lại thành ra thế này vậy?".
Hai má An Ninh đỏ bừng, giọng lí nha lí nhí, nghe không rõ.
Tô Khoáng cũng chẳng quan tâm xem cô nói gì, anh giành lấy chiếc gáo múc nước trong tay An Ninh, nếu cứ theo tốc độ của cô bây giờ, phải đợi đến sáng hôm sau mới múc sạch nước trong phòng.
"Đây là cái trò gì không biết?" Tô Khoáng trừng mắt nhìn con vật bỗng nhiên vọt ra từ trong đống nước. Con vật đó quăng đuôi làm nước bắn lên khắp mặt Tô Khoáng, trông vô cùng hài hước.
An Ninh cười sằng sặc. Rồi chợt nghĩ cười như vậy là không được, cố mím chặt lấy môi, nói khẽ: "Là lươn". Tô Khoáng kiên nhẫn chờ cô tiếp tục giải thích. An Ninh liếc nhìn Tô Khoáng một cái, rồi tiếp: "Con lươn này trơn quá, nên khi bắt nó tôi làm lật thùng nước, rồi...". Cô chưa nói hết câu thì mặt đã đỏ bừng.
Cô không nói thì Tô Khoáng cũng đã đoán ra đại thế như thế nào. Sợ An Ninh quá căng thẳng, anh đành cười, vừa múc nước, vừa an ủi cô: "Sau này những việc khó như thế thì cứ giao cho tôi là được rồi".
Anh nói rất tự nhiên, không hề thấy khuôn mặt An Ninh càng lúc càng đỏ hơn.
Khi phòng khách và nhà bếp được quét dọn sạch sẽ thì kim đồng hồ đã chỉ mười hai giờ đêm.
An Ninh vò vò đầu: "Thức ăn đều nguội hết rồi, để tôi đi hâm nóng lại".
Tô Khoáng ngăn lại: "Cô ngồi nghỉ đi, để đấy cho tôi". Anh không dám để An Ninh vào bếp lần nữa, nêu không không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì. Đến bây giờ anh vẫn chưa thể kết luận về khả năng nấu nướng của cô, nhưng có thể chắc chắn rằng khả năng gây chuyện trong nhà bếp của cô thuộc tốp đầu.
Bốn đĩa thức ăn và một bát canh, hình thức kỳ quái, màu sắc nhợt nhợt không rõ là được chế biến từ nguyên liệu gì. Nếu An Ninh không giới thiệu cẩn thận thì có lẽ Tô Khoáng không thể nhìn ra đó là món gì.
Tô Khoáng chần chừ cầm đũa lên. Đốỉ diện với ánh mắt chờ đợi đầy khẩn thiết của An Ninh, anh không nỡ từ chốỉ. Anh gắp một đũa nhỏ món mà anh nghĩ là trứng xào, từ từ đưa vào miệng. An Ninh nóng một chờ đợi lời đánh giá của anh. Tô Khoáng nhai chậm rãi, nét mặt không biểu hiện thái độ gì.
"Thế nào?" Cuối cùng, An Ninh không kiên nhẫn được nữa, hỏi.
Câu hỏi này thực sự đã làm khó Tô Khoáng. Nếu nói là không ngon, chắc chắn An Ninh sẽ không vui, còn nếu nói ngon, thì lại sợ An Ninh được đà nói: "Nếu ngon thì anh ăn nhiều hơn chút đi". Anh không biết mình có đủ dũng khí để gắp lần nữa hay không.
"Ừm, hơi mặn một chút." Tô Khoáng băn khoăn một hồi rồi nói đại khái.
"Mặn á?" Món ăn ở quê An Ninh thường hai ngọt, cô quen cho thêm đường vào món trứng xào cà chua. Cô chỉ lo Tô Khoáng sẽ thấy ngọt, ai ngờ anh lại nói là mặn. "Rõ ràng là tôi không nêm muối mà." Cô tự nói với mình. "Để tôi nếm thử xem nào." Cô quá hào hứng khiến Tô Khoáng muốn ngăn lại cũng không kịp.
An Ninh nếm một miếng nhỏ, mặt cô bỗng sa sầm. Cô đã nhầm muối thành đường, khi nấu cô nêm một nhúm lớn. Đúng là không thể nuốt nổi, thế mà Tô Khoáng vẫn ăn mà không có biểu hiện gì.
"Món này không ăn nổi." An Ninh kéo món trứng xào cà chua qua trước mặt mình. "Hay anh ăn thử món tôm đi." Món tôm chắc không có vấn đề gì, nhưng sự việc đến mức này thì chính cô cũng không dám chắc chắn về điều đó. "Hay là... thôi."
Tô Khoáng từ từ gắp một con tôm vào bát của mình, rồi anh lột vỏ, đôi mắt ánh lên vẻ gì đó khó hiểu. Anh biết đây là những món cô làm cho anh, dù có khó ăn đến mức nào thì anh cũng phải cố mà nuốt.
Thấy Tô Khoáng ăn có vẻ rất ngon, An Ninh cũng gắp một con, bóc vỏ rồi cho vào miệng, cảm giác như mình đang ăn sáp nến vậy. Cô vội vàng nhổ ra, ngẩng đầu lên nhìn sâu vào mắt Tô Khoáng, ánh mắt anh vẫn bình thản như không. An Ninh cúi xuống lí nhí: "Xin lỗi, vốn định làm bữa cơm cảm ơn anh, kết quả lại ra thế này... Thực sự rất xin lỗi".
Nói rồi cô lặng lẽ thu chỗ bát đũa trên bàn, cả chiếc bát Tô Khoáng đang cầm trên tay. Trên bàn chỉ còn lại hai đĩa thức ăn và một bát canh, cô chẳng hy vọng chúng sẽ khá hơn, cũng không định ăn thử.
Tô Khoáng đi theo vào trong bếp rồi lại r