XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.

rất nhiều kho hàng bị bỏ hoang, nếu giao dịch ở đó sẽ tránh bị người khác để ý.” Triển Lệnh Hiên vừa nghĩ vừa nói.
“Nói có lý.” Tiêu Vân Các gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
“Vậy chúng ta hành động ngay thôi.” Triển Lệnh Hiên có vẻ hung phấn. Anh ta vừa tham gia công tác không lâu, đây là cơ hội đối đầu trực tiếp với một tập đoàn tội phạm, nên có đôi chút nóng vội là điều không thể tránh khỏi.
Tiêu Vân Các lắc đầu. “Không, tôi vẫn cảm thấy đây là một cái bẫy. Chúng ta nên đặt sự an toàn của Tô Khoáng lên hàng đầu, không thể hành động nóng vội được.
Khi được điều từ thành phố S đến đây, Tiêu Vân Các là cấp trên của Triển Lệnh Hiên. Giờ đây, tuy Lệnh Hiên không đồng ý với ý kiến của Vân Các, nhưng anh cũng không dám tranh luận với sếp, miễn cưỡng nghe theo Tiêu Vân Các.
Khoảng bốn mươi lăm phút sau, Tô Khoáng và Thời Vĩ đẫ đến bến phà Tây Doanh.
Bến phà Tây Doanh nằm ở ngoại ô thành phố, lại nằm trong vùng gianh giới giữa hai tiểu khu, đúng như lời Triển Lệnh Hiên nói, ở đây có đủ mọi loại người, đến từ nhiều vùng miền khác nhau, vô cùng phức tạp. Lúc này trời tối, đi vài bước lại có người mặc những trang phục kỳ quặc đi đến gạ chuyện với những giọng địa phương khác nhau.
Dưới sự cho phép của Thời Vĩ, Tô Khoáng đỗ xe bên rìa đường lớn.
Hai người đi bộ về phía trước, Tô Khoáng quan sát trong bóng tối, xung quanh là những ngôi nhà đơn giản, nhiều ngôi nhà được khóa bằng những chiếc khóa sắt to đã hoen gỉ, giống như nơi đây đã bị bỏ hoàng từ lâu.
Càng đi vào bên trong, nơi đây càng thêm hẻo lánh, xung quanh lác đác vài bóng người. Họ dừng bước trước một cánh cửa lớn sơn màu xanh da trời, theo thói quen, Tô Khoáng lại đưa tay sờ sờ chiếc điện thoại trong túi quần.
Thời Vĩ đưa tay đập cửa, lực đập không mạnh cũng không nhẹ, không theo tiết tấu nào cả.
Cánh cửa nhanh chóng được mở ra. Người đàn ông ra mở cửa có dáng người cao to, chiều cao của Tô Khoáng đã được coi là nổi trội, nhưng Tô Khoáng vẫn thấp hơn hắn nửa cái đầu. Thời Vĩ hình như rất quen với hắn, vừa gặp đã ôm vai bá cổ, cười đùa trêu chọc nhau một hồi.
Tên cao to mắt lim dim, đưa tay nhận lấy điều thuốc Thời Vĩ đưa, không châm lửa hút ngay, mà dắt vào mang tai, sau đó khẽ giọng nói: “Lát nữa ra ngoài hút, trong kho có hàng”. Rồi như lơ đễnh, hắn liếc nhìn Tô Khoáng, giọng nhạt thếch hỏi: “Mới đến à?”.
Tô Khoáng không biết phải trả lời thế nào, nên quyết định không lên tiếng. Thời Vĩ uể oải tựa người bên cửa, nói: “Ừ”.
“Có tin tưởng được không?” Tên cao to cô gắng hạ thấp giọng, tuy Tô Khoáng không nghe được hắn nói gì, nhừng nhìn khẩu hình anh có thể đoán được phần nào ý của câu hắn nói.
“Ừm.” Thời Vĩ vẫn trả lời gọn lỏn, rồi quay sang vỗ vai Tô Khoáng. “Để tôi giới thiệu với cậu... ” Thời Vĩ đấm một cái vào ngực tên cao to. “... đây là La Liệt.” Rồi lại quay sang Tô Khoáng. “Tô Khoáng, đàn em của tôi.”
“Anh Liệt.” Tô Khoáng rút điếu thuốc ra mời để lấy lòng hắn.
La Liệt chỉ thoáng nheo mắt, rồi dùng tay ngăn lại. “Gọi tên tôi là được rồi, tôi không quen gọi em xưng anh với người khác.”
Tô Khoáng ngập ngừng thu tay lại, rồi nhún nhún vai. Thời Vĩ đứng bên dàn hòa: “An hem một nhà cả, không cần khách khí làm gì”. Rồi hắn lẳng lặng cầm lấy điều thuốc trong tay Tô Khoáng, một mực nhét vào tay La Liệt, để giải vây giúp Tô Khoáng.
“Vào đây theo tôi.” La Liệt đi trước dẫn đường, Thời Vĩ đi chậm rãi theo sau, Tô Khoáng đi sau quan sát Thời Vĩ.
Lối đi bé tẹo, chỉ đủ cho một người đi qua, sau khi đi qua một chỗ quẹo, không gian trước mặt bỗng nhưng sáng trưng.
Khác với quang cảnh trước đó, không gian ở đây thoáng đạt hơn nhiều.
“Anh Thời, anh đến rồi à?” Tô Khoáng đang thăm dò kỹ xung quanh, bỗng nhiên bị một giọng khàn khan khó nghe làm anh giật mình.
“Anh Cường.” Thời Vĩ vừa cười hi hả vừa tiến tới chào người kia.
La Liệt cũng cúi đầu khom lưng đứng sang một bên.
Vừa nẫy nhìn thấy bộ dạng của La Liệt, Tô Khoáng còn tưởng hắn là đại ca ở đây, bây giờ xem ra không phải vậy, đại ca thực sự bây giờ mới xuất hiện.
Dáng người mập lùn, mặt đầy sẹo, nếu chỉ nhìn chắc chắn ai cũng tưởng hắn là một tên thổ phỉ. Nhưng càng là những người có ngoại hình tầm thường, lại cnafg dễ ẩn mình trong đám đông mà không bị phát hiện. Tô Khoáng đã có được một bài học từ Tiều Tuấn, giờ đây anh cũng biết quan sát người khác hơn.
Người đàn ông trung niên được gọi là anh Cường đó liếc nhìn Tô Khoáng vẻ cảnh giác, rồi lạnh lùng ra lệnh: “Liệt, cậu ở đây canh chừng, tôi và anh Thời có việc phải bàn”.
“Vâng.” La Liệt cung kính nhận lệnh.
Thấy Thời Vĩ và anh Cường, một người trước một người sau đi vào bên trong, Tô Khoáng định đi theo vào, nhưng chỉ cần một cái đánh mắt của anh Cường, Tô Khoáng lập tức bị La Liệt ngăn lại. “Đứng ở bên ngoài đợi đi.” Giọng La Liệt đầy vẻ miệt thị, tuy thấy tức nhưng Tô Khoáng vẫn cô nhịn.
Tô Khoáng lần tìm điếu thuốc trong túi áo, nhưng nhớ ra vừa nãy La Liệt nói trong kho có hàng, nên anh nghĩ ngợi giây lát rồi lại bỏ điếu thuốc vào trong túi. Khi ngẩng đầu lên, Tô Khoáng b