Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/790 lượt.
h tượng người đàn ông tốt mà anh khổ tâm xây dựng, không lấy được tiền.
Cuối cùng anh phát hiện giọng nói cô lạnh nhạt. “A Lỵ, em không vui sao?”
Không có việc gì, chỉ hơi mệt mà thôi. Tôi muốn ngủ.” Cô không muốn bàn tiếp, lại không nhìn được nói: “Tôi cho là tối nay anh sẽ không về ngủ.”
“Tại sao?” Anh sững sờ, ngay sau đó hiểu ý, Anh và Tịch Na không giống như trong báo viết, cô ấy có ý với anh nhưng anh không như vậy. Lại nói, em nói em ở trong phòng đợi anh… Anh đương nhiên phải trở về.” Anh không phủ nhận, những lời này của cô làm anh phải suy nghĩ rất nhiều, tràn đầy mong chờ, vội vàng chạy về.
“Đó là tôi tùy tiện nói, vì tức em gái nhỏ kia.”
“Tại sao muốn trêu tức cô ấy? Em để ý tới cô ấy sao?” Cô đưa lưng về phía anh, nét mặt bây giờ là gì?
“Bởi vì cô bé ấy gọi tôi là bà dì.”
Anh cười. “Đúng là cô ấy có điểm quá mức, đại khái bởi vì em là vợ trước của anh, cô ấy đang ghen thôi.” Còn cô? Có phải cô cũng đang ghen không? Tâm tình anh thật tốt.
“Anh đừng nghĩ lung tung, tôi nói tôi chờ anh, cũng khoongcos muốn làm cái gì.”
“Nhưng anh muốn có làm cái gì.”
Am thanh của anh trầm thấp, hại cả người cô mềm nhũn. Đáng ghét!Anh còn có thể trêu chọc cô rất dễ dàng.
“Nếu như câu nói đó khiến anh hiểu lầm, vậy thì thật xin lỗi, tôi thật sự không có ý gì khác.Tôi chỉ hi vọng chúng ta duy trì hiệp định ban đầu, đơn giản qua hết ba ngày này, sau đó trở lại cuộc sống của chính mình.”
Anh trầm mặc. “Nhưng chúng ta ở chung cũng không tệ, anh cho là…”
“Chúng ta ở cùng nhau không tệ, bởi vì chúng ta là người trưởng thành, sẽ không bởi vì đã li dị, liền ngây thp ghét đối phương. Cho nên… nếu như anh muốn đi tìm Tịch Na, tôi sẽ giấu kín giúp anh, ba anh sẽ không biết.” Khảu thị tâm phi, rõ ràng không hi vọng anh đi, lại không chịu thành thật mà nói.
“Được rồi.” Lửa nhiệt trong lòng bị dập tắt, anh đứng dậy, đi ra.
“Anh đi đâu vậy?” Anh thật sự muốn đi tìm Tịch Na sao? Tâm của cô hỗn loạn.
“Em ngủ trước đi. Anh muốn hút điếu thuốc. Thật ra thì anh cũng vậy, không muốn làm cái gì, nhưng coi như trở về sẽ phải ngủ dưới đất, anh vẫn về đây.”
Anh tắt đèn trong nhà, đi lên ban công.
Cô chìm vào bóng tối, bởi vì câu nói sau cùng của anh, làm tâm tình cô rối rắm.
Lê Thượng Thần đứng ở trên ban công. Ngôi sao lạnh nhạt, bốn phương tám hướng đều là rừng cây, xa xa có người xây dựng ao nước, mặt nước phản chiếu ánh sáng nhạt, gió lướt qua nhẹ nhàng, gợn sóng nhỏ lăn tăn, giống như ánh trăng sáng làm vỡ vụn nước mắt.
Cô là ao, anh là nước, bắt kể gợn sóng không động hay lăn tăn dồn dập, anh cũng đều khổ sở vì cô.
Ngươi không đáng được yêu. Có người từng nói với anh như vậy, người đó là một trưởng giả cử chỉ trang nghiêm, được người người kính ngưỡng, cho nên anh tin mình rất xấu, khống đáng có được điều gì tốt đẹp.
Chính vì anh xấu xa, nên khi anh yêu cô, anh luôn ích kỉ muốn giữ lấy cô, không để ý tới hậu quả. Cho tới bây giờ, anh vẫn như cũ tham lam muốn có được cô, chỉ cần cô thoáng lấy lòng, anh liền muốn chiếm đoạt cô.
Anh vô cùng xấu xa, nhưng còn có một chút _ nên anh hiểu được phải buông tay. Nếu cô không muốn qua lại với anh, anh sẽ tôn trọng cô, anh thu lại tất cả tình cảm, để cô rời đi. Như vậy là tốt nhất, cuối cùng bọn họ cũng không thích hợp.
Một giây trước, để cho huyết mạch anh sôi trào, một giây sau cô làm anh lạnh lẽo tuyệt vọng, từng ở chung một chỗ lại phân ra, hay là chưa bao giờ gặp nhau thì may mắn hơn?
Đương nhiên là giống như trước kia. Ít nhất anh từng yêu cô thật sâu, một tình yêu sâu sắc đối với cô.
Anh châm một điếu thuốc, khiến cho trái tim lạnh lẽo tràn ngập khói thuốc.
Cô là mê cung của anh. Cả đời này anh cũng không thể thoát khỏi.
Hôm sau, Từ Lỵ Hoan dậy từ rất sớm.
Vị trí bên cạnh trống không, ga giường bằng phẳng, giống như không có ai ngủ qua.
Anh thật sự qua đêm với cô bé ấy rồi? Cô không nên cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng trong lòng vẫn buồn buồn.
Cô đi đánh răng rửa mặt, chợt thấy có người trên ban công, ổn định mắt nhìn một cái, là Lê Thượng Thần!
Anh ngồi ở chiếc ghế gỗ trên ban công, đang ngủ say, mắt kính viền bạc trên sống mũi hơi lệch ra, trên người còn quần áo tối hôm qua.
“Vậy hôm nay mọi người có kế hoạch gì không?” Tịch Na cười hì hì nói.
“Cũng không có, tối hôm qua chúng tôi…” Cô cố ý mập mờ dừng lại. “Tôi không tiện nói, tóm lại tối hôm qua chúng tôi ngủ rất muộn, tôi muốn anh ấy được nghỉ ngơi nhiều một chút. A, tôi còn phải đi gọi con trai dậy, nó giống như ba nó, thích ngủ nướng, như vậy đi, hôm nào chúng ta nói chuyện tiếp, tạm biệt.” Không đợi đối phương có phản ứng, cô cúp điện thoại.
Nếu không phải em gái nhỏ cố ý khiêu khích, thật ra cô nghĩ muốn thể hiện phong độ, thành thục trả lời, mua đồ ăn sáng thì thế nào? Liên quan gì tới cô? Coi như là việc chăm sóc vào sáng sớm sau cả đêm triền miên, cũng không liên qua đến cô… Ghét, cảm giác chua xót, dù sao cô cũng ghen.
Cô lạnh mặt đi ra ban công. “Thượng Th