pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/792 lượt.

tối ngủ không ngon, muốn cho cô ngủ nhiều một chút.
Sau buổi ăn sáng, cha muốn mang mọi người đi dạo Sơn trang, Âu Quan Lữ không muốn đi, nói đúng hơn là không an tâm để bạn gái ở lại, nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ cậu không muốn đi cùng cha.
Không khí có chút lúng túng, cha Tằng mượn cớ tạm thời rời đi, để lại ba người lớn và một đứa trẻ, bốn người đợi trong nhà gỗ nói chuyện phiếm.
Biết càng nhiều, Từ Lỵ Hoan càng thưởng thức Âu Quan Lữ. Cá tính cậu thẳng thắn, trong lúc nói chuyện để lộ phong cách là người biết phụ trách, có thể tin, là người đàn ông biết chịu trách nhiệm, cậu không có thiện cảm với cha, là bởi vì anh bất mãn với hành vi trêu hoa ghẹo nguyệt của ông, cậu tới đây không phải vì di sản, chủ yếu là vì mẹ mình chịu hết uất ức, cậu cho rằng số tiền đó đúng với sự thiếu sót của ông với mẹ, nên đòi lại thay mẹ mình.
Cô yên lặng nhìn về phía Lê Thượng Thần, cả hai giống nhau đều có mẹ bị bội tình, anh chỉ nhắc tới mẹ một lần, nói mẹ anh đã gả cho người khác, mấy năm trước theo chồng mình một nhà di dân ra nước ngoài. Anh dường như không hề đề cập tới mẹ.






Rốt cuộc Trình Dư Nhạc cũng xuống, cô rất lúng túng vì đã ngủ quên, liên tục nói xin lỗi, Âu Quan Lữ chẳng những không hề trách móc, chuyện đầu tiên là dìu cô ngồi xuống, kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, lo lắng cô có bị cảm nặng hơn không, tình cảm quan tâm không lời nào có thể diễn tả được.
Có một người đàn ông hết sức quan tâm chăm sóc mình, giống như là trung tâm thế giới của anh ấy, nhất định rất hạnh phúc?
Từ Lỵ Hoan vô cùng hâm mộ, liếc thấy Lê Thượng Thần nhìn mình chăm chú, cô làm như không có việc gì thu hòi tầm mắt, chỉ về phía hộp thức ăn trên bàn, nói với Trình Dư Nhạc: “Quan Lư nói em thích ăn chao Bát Bảo, đây là đầu bếp đặc biệt nấu cho em.” Bữa sáng hôm nay theo kiểu phương Tây, Âu Quan Lữ nói bạn gái thích ăn cháo Bát Bảo, nhờ đầu bếp nầu cho cô một phần, để cô có thể lấp đầu dạ dày trống rỗng.
Trình Dư Nhạc giống như kinh ngạc, nhìn về phía bạn trai, mặt Âu Quan Lữ không được tự nhiên. “Biết bạn gái mình thích ăn gì, có chỗ nào kì quái sao?”
“Ai nói kì quái? Cậu đối với bạn gái mình rất tốt, làm cho người ta hâm mộ, bọn tôi đang khen cậu, không phải mắng cậu, cậu làm gì thể hiện thái quá như vậy?” Lê Thượng Thần chế nhạo.
Trình Dư Nhạc nhanh chân nói chen vào: “Chỉ là hai người hiện tại so với vừa li hôn tốt hơn nhiều, phải không? Hai người không phải đang hẹn hò sao?”
“Đúng vậy!” Anh cười, nụ cười còn chưa chạm tới đáy mắt.
“Đúng vậy!” Từ Lỵ Hoan phụ họa, nụ cười có lúm đồng tiền rực rỡ, mặc dù trong lòng lạnh như băng.
Hai người rất nhanh không diễn tiếp được nữa, Lê Thượng Thần đứng dậy, đêm cuộc nói chuyện đến hồi kết. “Vậy bọn anh đi trước. Còn phải đi dạo với ba nữa.”
Cuối cùng, Âu Quan Lư cũng không đi dạo với cha, Trình Dư Nhạc đi thay cậu.
Cha Tằng để người chăm sóc đẩy xe lăn, đưa mọi người đi qua hơn nửa sơn trang, theo chân bọn họ giới thiệu từng địa điểm.
Một nhóm người đi mệt, nghĩ ngơi ở Tiểu Đình, Từ Lỵ Hoan đưa con trai đi ngắm nhìn hoa cỏ, Trình Dư Nhạc đói bụng, đến khu du lịch gần đó mua đồ ăn.
Lê Thượng Thần ngồi ở trong đình với cha, nhìn một lớn một nhỏ cách đó không xa, ánh mắt Lê Thượng Thần thủy chung không rời khỏi mẹ con hai người, bọn họ nói chuyện tại một bụi hao không biết, cười vô cùng vui vẻ.
Cha Tằng nhìn con trai. “Con và A Lỵ có phải cãi nhau không?”
“Vâng. Có một chút.” Dọc đường đi Từ Lỵ Hoan không quan tâm anh, khó trách cha phát hiện khác thường.
“Con bé giống như rất không vui.”
“Có một chút, tối nay hết giận là được rồi.” Cô nhặt mấy viên đã nhỏ lên, dạy con trai chơi trò chơi, tiếng cười của bọn họ theo gió rơi vào tai anh, anh nhớ cuộc thi đấu bóng chày ngày hôm qua. Trải qua tối ngày hôm qua, anh sợ mình không còn cơ hội gia nhập với họ nữa.
“Con nói hai đứa muốn hợp lại, nhưng ba cảm thấy thế nào, cũng thấy hai đứa có chút miễn cưỡng. Gây gổ cũng không phải vấn đề gì lớn lao, nhưng hai người lại làm bộ như không có việc gì, sợ ba phát hiện, hai đứa giống như đang gạt ta…”
“Ban đầu chúng con li hôn từng không vui vẻ, muốn vượt qua những thứ đó cũng không phải dễ dàng, khó tránh khỏi có tranh cãi. Chúng con làm bộ vui vẻ, bởi vì không muốn làm ba lo lắng.” Anh tùy tiện lấy cớ.
“Con thành thật nói, hai đứa đang gạt ba phải không?” Cha Tằng quay đầu nhìn anh, trên trán xuất hiện nếp nhăn thật sâu. “Con và A Lỵ có phải là vì di sản, giả bộ muốn hợp lại? Thật ra thì, căn bản ba tính toán con và Quan Lữ có mang bạn gái đến hay không, cũng sẽ cho hai đứa số tiền đó, cộng thêm điều kiện vô lí này, cũng là vì lão già ta hi vọng xa vời, b ahi vọng hai đứa có cuộc sống tốt. Con thành thật nói, ba không trách con, ba đảm bảo số tiền đó sẽ thuộc về con, không thiếu một đồng.”
“Không, bọn con thật sự muốn hợp lại. Bon con vô cùng cố gắng, A Lỵ cũng vậy.” Số tiền một tỷ đó cũng xác định là của mình rồi, vì sao phải tiếp tục nói dối? Là vì muốn cho b