Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/798 lượt.

a một giấc mộng đẹp sao?”
Hoặc là, muốn nằm trong giấc mộng đó, chính là anh?
Anh nhìn Từ Lỵ Hoan, cô tất nhiên nghe thấy cuộc nói chuyện, có lúc động tác của cô cũng dừng lại, hơi nghiêng mặt về phía sau, vẻ mặt mang theo một chút lanh lợi.
Cha Tằng rất vui. “Vây thì tốt, vậy thì tốt, con và Quan Lữ cùng lúc mang nửa kia trở về, ba thật sự rất vui, ba cảm thấy như đang nằm mơ, mới có thể suy nghĩ lung tung. Con và A Lỵ cãi nhau thì không sao, có điểu đừng cãi nhau trước mặt con trẻ, quan tâm tới cảm giác của con trai.”
“Dĩ nhiên. Con rất quan tâm con trai, bất kể như thế nào, con cũng sẽ không buông tha Tiểu Mị.” Anh cố ý đề cao âm lượng.
Bóng lưng Từ Lỵ Hoan chấn động.
Sau khi đi dạo, họ trở về nhà gỗ dùng cơm trưa. Âu Quan Lữ chuẩn bị bữa ăn cho bạn gái, mọi người dĩ nhiên không quấy rầy bữa trưa của bọn họ, để bọn họ ở một mình.
Dùng xong bữa trưa, Từ Lỵ Hoan đưa con trai về phòng ngủ nghỉ ngơi, ra khỏi phòng thì gặp Lê Thượng Thần trên hành lang.
Cô trầm giọng nói: “Tôi có lời muốn nói với anh. Một mình.”
Bọn họ đi vào phòng khách ở tầng một, quản gia có việc bận, cha anh cũng đi ngủ trưa.
Xác nhận bốn bề vắng lặng. Từ Lỵ Hoan mở miệng hỏi: “Có phải ba anh đang hoài nghi chúng ta không?”
“Đúng vậy. Nhưng anh ứng phó được, ông ấy vẫn còn tin tưởng chúng ta.” Lê Thượng Thần nhún vai. “Ông ấy nhìn thấy không khí giữa chúng ta không thoải mái, còn nói nếu như chúng ta là giả, thì ông vẫn cho anh tài sản.”
“Vậy sao anh không nói với ông ấy? Như vậy chúng ta cũng không cần diễn nữa.”
“Cần gì chứ? Chúng ta diễn cũng không tệ, phải không?”
“Tôi diễn rất mệt mỏi.” Bộ dạng không để ý của anh làm cho cô tức giận.
Sau khi cô nghe cuộc nói chuyện của anh với cha, cô rất lo lắng. Anh không phải người đàn ông của gia đình, cũng không có quan niệm hương khói truyền thống, sau khi đến Sơn trang anh cũng không bàn lại chuyện quyền giám hộ con trai, cô lạc quan cho rằng đó là thủ đoạn anh nhắc tới để đe dọa cô, nhưng cô nghĩ sai rồi… có phương pháp nào để anh có thể nguyện ý buông tha con trai?
“Nếu để nguyên một tỷ đưa cho anh… anh có nguyện ý buông tha quyền giám hộ con trai không?”
“Anh không muốn nói đến vấn đề này.”
Cô lo lắng hỏi: “Anh đồng ý cho tôi năm trăm triệu, tôi không lấy, coi như tôi dùng số tiền đó mua quyền giám hộ con trai, anh có đồng ý không?”
“Em cho là anh yêu tiền? Em xem anh thật tốt.”
“Không biết là người nào năm năm không thấy, vừa gặp đã đã uy hiếp tôi cùng diễn vai lừa gạt cha mình?” Còn dám nói anh không ham tiền?
Lê Thượng Thần nhếch môi, một chút ý cười cũng không có. “Đưa Tiểu Mị cho anh, thật sự đáng sợ như vậy sao?”
“Đúng, tôi không muốn giao nó cho anh, nó là tất cả của tôi, tôi không thể mất đi nó.”
“Em có nghĩ tới, anh sẽ là một người ba tốt? Anh sẽ chăm sóc nó, yêu thương nó, so với em cũng không thiếu dù chỉ một chút.”
Anh không chịu sao? Từ Lỵ Hoan cắn môi. “Van cầu anh… Xem như tôi cầu xin anh được không? Đừng giành nó với tôi.”
Anh sửng sốt, đây là lần đầu tiên cô cầu xin anh, quá khứ hai người không phải cười đùa thì lại là giọng điệu giận hờn làm nũng, bây giờ cô đặc biệt nghiêm túc cầu xin, cô một lòng… cầu xin anh buông tay, rời đi.
Anh làm như không thấy mà nhìn vào đôi mắt cầu khẩn của cô, giống như trở lại năm mười bốn tuổi ấy, khi đó anh chạy đi tìm mẹ của anh, nhưng bà đã trở thành mẹ của người khác, bà nói với anh một câu cuối cùng, khiến trái tim anh tê tái.
“Con đừng tới tìm mẹ nữa, được không?”
Ánh mắt dịu dàng rưng rưng của mẹ, khiến cho lòng anh vụn nát…
Chớp mắt một cái, Lê Thượng Thần trở lại thực tế. Anh lắc đầu. “Anh thật sự không muốn lạnh lùng. Anh còn không hiểu rõ.”
“Một đứa bé sẽ thay đổi cuộc sống của anh, ngộ nhỡ anh không thích loại biến đổi này, ném Tiểu Mị trở về cho tôi,… nó không phải đồ vật, nó có cảm giác, anh biết nó sẽ có cảm giác gì không? Nó còn nhỏ, nhưng nó vẫn biết khổ sở, nó sẽ tổn thương, anh biết không?” Cô rất sợ, sợ mất đi đứa bé, càng sợ con trai ngây thơ, đơn thuần trở thành người vô tội bị tranh đoạt.
Cô chỉ có thể tiếp tục nghĩ lí do để thuyết phục anh. “Coslex cskia mẹ anh không kiên trì muốn nuôi anh, cho nên anh không cách nào hiểu rõ loại cảm xúc này, anh có thể cảm thấy phụ nữ có thể tùy tiện vứt bỏ con mình, nhưng tôi không phải…”
Sắc mặt anh trầm xuống. “Đừng nhắc đến mẹ tôi.”






“Tại sao? Có lẽ bà và anh như bây giờ có liên quan…”
“Anh không cần nói tới bà.” Công kích là phòng ngự tốt nhất, Anh lạnh lùng nói: “Em nói về bà chính là đang nhắc nhở anh từng có cảnh ngộ ra sao, anh sẽ không để chuyện giống nhau xảy ra trên người con trai anh.”
Cô giận đến phát run, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ. “Lần đầu tiên, lúc nhìn thấy em trai anh, nhìn cậu ấy rất hung tợn, tôi nghĩ cậu ấy rất đáng sợ, nào biết anh mới là người hỏng bét! Bề ngoài anh lịch sự hơn cậu ấy gấp tăm lần, nhưng anh lòng dạ anh lạnh lùng, không có nhân tính!” Đây chính là người đàn ông cô yêu sao? V