Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.
léo lại biết giữ quy củ.”
“Thế nào em lại cảm giác có cha thì mới có con? Nhất định là nó học được cách giấu cái cốc như người máy đó là từ anh.”
Anh cười to, cô lại nói: “Hiện tại thì tốt rồi…, sau này Tiểu Mị sẽ biết, mẹ quản nó rất nghiêm, điều này không cho phép điều kia cũng không cho, ba đối với nó tốt nhất, chuyện gì cũng có thể giúp nó cầu xin.”
Anh và bọn họ sẽ có ‘sau này’ sao? Lê Thượng Thần cười nhạt. “Vậy không thể làm gì khác hơn là ủy khuất em , anh không thể giả bộ làm người xấu.”
“Mẹ đang ở đây, con đang tạm biệt với ai?” Thằng bé ngốc nghếch! Từ Lỵ Hoan nghiêm mặt, cố gắng nén cười.
Lê Thượng Thần bật cười.
Cậu nhóc ngẩn ngơ, xấu hổ đỏ mặt, lao về phía mẹ mình, hoan hô hét lên: “Mẹ, người đã trở lại!”
“Ai trở lại? Mẹ vẫn luôn ở đây mà!” Từ Lỵ Hoan không nhịn được cười.
“Mới vừa rồi con vừa tạm biệt máy bay đó!”
“Đúng vậy, mẹ con nghe được con nói tạm biệt mẹ!” Cô véo má con trai. “Con không cảm thấy kì lạ sao? Vừa rồi, mẹ còn ở trên trời, sao bây giờ lại ở phía sau con? Kì quái? Từ Tiểu Mị con không cảm thấy kì quai sao?”
“Mẹ người đã trở lại…” Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn liều mạng chui vào ngực mẹ mình làm nũng, muốn làm ý muốn rời đi trọng tâm.
“Này, con nói đi! Vừa rồi sao con lại nói tạm biệt mẹ? Con nói xem?”
“Mị…”
“Này, không cần trốn tránh!” Từ Lỵ Hoan phụt cười.
“Mị… mị…”
Cậu nhóc cười khanh khách, cô cười càng lớn hơn, Lê Thượng Thần cười không ngừng, trong không khí giống như người một nhà, tim của anh nóng hầm hập, ngọt như mật hòa tan.
Đột nhiên, Từ Lỵ Hoan kêu lên, một nửa đồ uống trên tay con trai, toàn bộ đổ lên váy cô.
Lê Thượng Thần lập tức rút khăn giấy lau giúp cô, đồ uống đổ trên bắp đùi cô, một nhát đổ ra, vết ướt càng lúc càng lớn, anh cố gắng giúp một tay, càng ngày càng lại gần cô…
Cô cứng đờ. Mỗi lẫn anh tạo lực lại khơi dậy ở cô một hồi nhạy cảm, có nên nhắc nhở anh hay không? Anh muốn giúp đỡ, không có ý gì khác, nói ra sẽ ngược lại khiến hai người lúng túng…
Tay anh đột nhiên dừng lại, phát hiện.
Anh ngẩng đầu,gương mặt vừa lúc sát môi cô, hai người cùng lúc chấn động.
Trái tim cô thiếu chút nữa nhảy lên cổ họng. Khoảng cách quá gần, cô còn ngửi được hương nước hoa anh thường dùng, hòa quyện cùng nhiệt độ của anh tạo thành hơi thở phái nam mê hoặc, hai má cô nóng lên, hô hấp của anh cũng dần thay đổi, trở nên ngắn hơn lại dồn dập, anh rũ mắt nhìn cô, đôi mắt sâu như màn đêm, trong bóng tối một cái gì đó sôi trào, da thịt cô nóng lên, choáng váng, anh muốn hôn cô sao? Cô đang mong đợi…
Con trai cố tình phá đám thời khắc này, cậu nhóc thần hình nhỏ nhẹ, bị kẹp giữa cha mẹ đang quên hết tất cả, thiếu chút nữa bị kẹp chết, cậu nhóc không thoải mái lên tiếng kháng nghị. “Papa, đau đau…” Tay của cậu bị đè bẹp rồi, hu hu…
Lê Thượng Thần đẩy ra, vội vàng dỗ con trai, lúc nâng đầu lên thì hô hấp của anh đã khôi phục vững vàng. “Anh nghĩ em nên đi thay váy đi!” Anh ôm lấy con trai, ham muốn rối loạn không thể làm gì khác hơn là không tiếng động hóa thành tiếng thở dài. Ai, Anh muốn hôn cô, nhưng anh không dám chắc cô sẽ đồng ý.
“Ừ, em đi thay trước.” Từ Lỵ Hoan nhanh chóng rời đi, hai má vẫn còn rất nóng. Bị con trai phá đám, cô cảm thấy có chút may mắn, nhưng cũng có chút… tiếc nuối.
Giữa bọn họ lúc tốt lúc xấu, cô không cách nào đoán được tiếp theo sẽ phát triển như thế nào, một phần cô yêu anh, nguyện ý đón nhận anh, lý trí lại cảnh cáo cô, mục tiêu của anh là con trai, cô cần cẩn thận.
Cô quý trọng hòa bình mà hai người phải rất vất vả mới có được, về phần còn lại cô không dám suy nghĩ nhiều.
Sau khi giảng hòa, hai người lớn đưa con trai đi chơi ở sân cỏ sau nhà.
Cậu nhóc muốn đá bóng, Lê Thượng Thần không có ý kiến đi cùng, Từ Lỵ Hoan lười biếng, ngồi trên hành lang nhìn bọn họ chơi.
Làm ba tất nhiên không biết đá bóng đá, luôn đã bóng lệch ra rất xa, con trai đã bóng so ra còn tốt hơn, Từ Lỵ Hoan âm thầm cười trộm, rất ít khi nhìn anh ngốc nghếch như vậy, thật đáng yêu.
Sợ bọn họ khát nước, cô đi vào nhà, cầm hai ly trái cây ra ngoài.
Lê Thượng Thần và con trai chơi rất vui vẻ, cho đến khi nó mết mỏi, cần nghỉ ngơi, anh mới phát hiện trên hành lang dài trống rỗng, Từ Lỵ Hoan không biết đã đi đâu.
Đầu tiên, anh đưa con trai đã mệt mỏi lên tầng ngủ trưa, mới xuống dưới tìm cô, nhưng tìm khắp nơi không thấy hình bóng của cô, đang muốn gọi điện thoại cho cô, chợt nghe tiếng cười truyền ra từ phòng bếp.
Anh đi tới cửa phòng bếp, trong phòng bếp, đầu bếp đang dạy Từ Lỵ Hoan trang trí đĩa hoa quả.
“Bên này nên cắt như vậy…” Đầu bếp dùng dao gọt trái cây cắt cà rốt làm mẫu, khắc thành một con thỏ nhỏ.
“Hỏng bét, tôi cắt đứt rồi!” Từ Lỵ Hoan hoảng hốt, cô dùng sức quá mạnh, cắt mất tai của con thỏ nhỏ.
“Không sao, sửa một chút là được rồi.” Đầu bếp cầm lấy củ cà rốt trong tay cô, dùng dao gọt trái cây gọt trái gọt phải, một cái tai thỏ biến thành một cái tai thỏ đang dựng thẳng, hình dạng càng thêm hoạt bát.
“Oa! Anh thật lợi hại, như vậy cũng sửa lại được!”