XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/791 lượt.

cả là để dụ cô gỡ phòng bị xuống, để cho anh đến gần với con trai hơn sao?
“Xem là thế đi.” Anh cẩn thận từng li từng tí vượt qua mấy ngày này, quý trọng nó như một giấc mơ.
“Tôi còn không cho rằng ba ngày này có ý nghĩa gì...” Cô tức giận đến toàn thân phát run. Anh có thể hèn hạ như thế sao?
“Biểu hiện của anh còn chưa đủ sao?” Cho dù là một chút xíu cũng tốt, anh hi vọng anh từng mang lại vui vẻ cho cô và đứa trẻ.
“Còn chưa đủ để coi như là ba của con trai.” Cô tuyệt đối không nhượng bộ, tuyệt đối không giao con cho anh!
Mặt anh không chút thay đổi, lạnh cả người.
Anh không cảm thấy mình có khả năng có một gia đình, bảo vệ người nhà, anh chỉ hi vọng có thể ở cùng cô và con trai trong ba ngày, lưu lại kỉ niệm tốt đẹp. Có lẽ anh đã có chút hiểu lầm nhỏ, kì vọng mình sẽ ngoài ý muốn trở thành người cha tốt, chỉ là giờ phút này hàn băng lạnh lẽo trong ánh mắt cô, nhưng ý tưởng hoang đường đều bị đánh tan.
Đã sớm biết đó chỉ là một giấc mộng, không phải sao? Vì sao cảm giác đau lòng lại chân thực như vậy?
“Được, vậy cứ như vậy đi.” Mấy giây sau, anh lần nữa mở miệng, trong giọng nói không hề có cảm xúc, trống rỗng không có gì cả, giống như tim của anh.
Anh nhìn sang luật sư. “Hà tiên sinh, xin nhớ kĩ câu trả lời của tôi, xử lí việc này.”
Luật sư nghi ngờ. “Từ tiểu thư nếu có ý kiến...”
“Lấy ý kiến của tôi làm chủ, ý kiến của cô ấy không quan trọng.”
Cô không quan trọng? Từ Lỵ Hoan cắn răng, nhẫn nại, nhịn trước đã, Phương đã tìm luật sư giúp cô, hiện tại biết trước ý đồ của anh, sau khi về nhà lập tức định ra chiến lược, vẫn không tính là chậm...
“Ba đưa tôi tổng cộng là một tỉ với ba mươi triệu, tôi lấy ba mươi triệu, còn lại đưa hết cho Từ tiểu thư.”
Cô đần người. Cô không nghe lầm chứ?
“Ngày trước anh không biết anh có con trai, nếu biết rồi, về sau anh nhất định chi trả phí giáo dục cho nó, số tiền thì để em và Hà tiên sinh thảo luận sau, quyết định một con số, anh nhất định sẽ theo đó mà làm.” Lời nói đúng là nói với Từ Lỵ Hoan, nhưng anh không có nhìn cô, anh nhìn về phía Luật sư Hà. “Anh cần gấp số tiền đó, phiền em ưu tiên anh xử lí nó.”
“Đợi đã! Không phải anh đồi quyền giám hộ Tiểu Mị...”
“Em là mẹ của nó, vĩnh viễn đều như vậy, nó sinh ra không có ba, về sau vẫn giống như vậy...”
Từ Lỵ Hoan bị khiến cho hồ đồ. Anh đổi ý, không tranh con trai với cô sao? Tại sao? Cô mờ mịt, thốt lên hỏi: “Anh muốn để con của anh, cũng giống anh không có ba sao?”
Anh lại lộ ra ánh mắt ngày đó nhà hàng để tìm cô. “Nếu em muốn anh nhận nó, thì anh sẽ nhận. Nếu như em không muốn, tương lai nếu như em tái hôn, có thể tìm được một người đàn ông nguyện ý tiếp nhận Tiểu Mị, anh cũng vậy không có ý kiến. Anh sẽ tận lực thực hiện nghĩa vụ của một người ba, nhưng sẽ không đòi quyền lợi của một người ba, nó thuộc về em. Về sau, anh sẽ không tham gia vào cuộc sống của hai người.”
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ. “Anh phải đi đón Tiểu Tưởng, trở về với công việc, anh có thể tự mình gọi taxi chở về không?” Anh sẽ gọi xe giúp em. Như vậy, anh đi trước.” Anh gật đầu nhẹ với luật sư Hà, đứng dậy rời đi.
Cô không hiểu, vì tranh quyền giám hộ, anh cố gắng bỏ ra nhiều như vậy, anh đã có sự tin tưởng của con trai, quan hệ của anh nhiều hơn cô, nếu thật sự muốn tranh quyền giám hộ, anh không nhất đinh sẽ thua, tại sao lại buông tha?
“Thượng Thần?”
Anh hình như không nghe thấy, bước chân vừa vội vừa nhanh, trong giây lát đã rời khỏi tầm mắt cô.
Cuối cùng, Từ Lỵ Hoan đưa con trai đáp taxi về nhà, tiền xe do Lê Thượng Thần trả hết.
Vừa về đến nhà, Phương Phương lập tức mang theo tài liệu chạy đến. “Mình giúp cậu hỏi quan tòa về quyền giám hộ, còn có một nữ luật sư cũng từng thắng một vụ kiện như vậy trên tòa, thu tiền phí vừa phải...”
“Không cần, Thượng Thần không tranh con trai với mình.” Từ Lỵ Hoan ngồi trên sô pha, còn có chút hoảng hốt.
Phương Phương trợn to mắt. “Sao anh ta lại có lòng tốt vậy?”
“Còn nữa, ông nội của Tiểu Mị cho nhiều hơn ba mươi triệu, Thượng Thần anh ấy chỉ lấy ba mươi triêu, còn lại tất cả cho mình.”
“Oa, vậy không phải cậu trở thành nữ hoàng tỉ phú rồi sao?”
“Mình cảm thấy anh ấy có gì đó không đúng, anh ấy vẫn luôn lấy Tiểu Mị ra uy hiếp mình, buộc mình hợp tác, vừa bắt đầu anh ấy cũng nói vì tiền, nhưng đến cuối cùng anh ấy không lấy tiền cũng không lấy đứa bé, mình thật sự không hiểu tại sao...”
“Như vậy không tốt sao? Không phải cậu sợ anh ta tranh giành Tiểu Mị, anh ta không giành không phải tốt hơn sao? Ai, chẳng lẽ cậu không bỏ được anh ta?”
“Đâu có?” Hai gò má cô nóng lên. “Anh ấy nói sau này sẽ không tham gia vào cuộc sống của mình và Tiểu Mị nữa, giọng điệu này không giống anh ấy, anh không phải loại người dễ dàng buông tha cho người khác.”
“Ưm... Bình thường làm cho một người có ý chí kiên định thay đổi ý định là có một biến cố lớn.” Phương Phương im lặng, đột nhiên kêu to: “Chẳng lẽ anh ta mắc phải bệnh gì? Bởi vì còn sống mấy tháng, anh ta muốn làm chuyện tốt, cho nên...”
“Bệnh nan y?” Từ Lỵ Hoan sợ ngây ngườ