XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/783 lượt.

i.
“Ai da, mình chỉ đoán bừa thôi! Cũng không nhất định là đúng, cậu lo lắng như vậy, sao không đi hỏi anh ta?”
Vấn đề là, cô không dám đi hỏi, sợ anh thay đổi quyết định, quay lại tranh con trai với cô.
Nhưng mấy ngày nay không khí hòa thuận không phải là giả, cô từng lén ảo tưởng, nếu anh lần nữa theo đuổi cô, cô sẽ xem xét, nếu như hợp lại, bọn họ có thể cùng nhau chăm sóc con trai, mọi chuyện sẽ có kết cục hoàn mĩ, kết quả tất cả đều là cô đơn phương, tốc độ anh rời đi giống như rời khỏi một tai nạn, không quay đầu lại liếc nhìn cô một cái.
Chẳng lẽ... anh thật sự mắc phải bệnh nan y?
Cô nhớ lại những hành động thất thường của anh, tinh thần có chút không tập trung. Buổi tối, khi cô đang ở trong phòng sắp xếp lại hành lí thì Tiểu Tưởng gọi tới.
“Chị dâu, chị về nhà rồi sao?” Giọng Tiểu Tưởng nghe rất vui vẻ.
“Đúng vậy, cậu thì sao?” Anh đang ở bên cạnh em họ anh sao? Có lẽ có thể hỏi thăm thông qua Tiểu Tưởng.
“Em và Tịch Na trả phòng từ tối hôm qua rồi, em mang cô ấy tới gặp bạn bè em, bọn em một đống người đang uống rượu nói chuyện ma, chơi rất vui! Anh họ đâu? Anh ấy không ở cùng chị sao?”
“Không có, có lẽ bây giờ anh ấy đang ở phòng chụp ảnh.” Xem ra anh không ở cùng với em họ, cô khó nén thất vọng. “Bọn chị buổi trưa chia nhau xuống núi, sau đó chị cũng chưa thấy anh ấy. Tiểu Tưởng, chị hỏi cậu...” Cô nắm chặt ống nghe. “Không phải anh ấy đang mắc phải bệnh nan y gì chứ?”
“Bệnh nan y? Đâu có, anh ấy rất khỏe mạnh! Sao chị lại hỏi cái này?”
“Bởi vì ba anh ấy cho anh ấy tiền, phần lớn anh ấy cho chị, anh ấy vốn muốn tranh quyền giám hộ con trai, cũng không có hành dộng gì, anh ấy thậm chí không muốn duy trì liên lạc với bọn chị.”
Tiểu Tưởng trầm mặc mấy giây, nghiêm túc nói: “Em chỉ sợ là như vậy!”
“Có ý gì?”
“Chị biết chuyện của anh họ chứ? Thật ra anh ấy là con trai của cô em, được ba mẹ em nuôi dưỡng.”
“Chị biết rõ. Anh ấy rất ít khi đề cập tới, nhưng chị cảm thấy, hình như anh ấy rất để ý chuyện này.”
“Đây là chuyện riêng của anh ấy, mà cũng liên lụy đến người nhà em, thật sự em không có cách nào nói,... Thôi, chuyện này mọi người đều biết, cũng không có gì phải lừa gạt. Năm đó, cô của em là một nữ sinh xuất sắc của thành phố Bắc, vừa thông minh vừa đẹp, lại là tâm càn bảo bối của người nhà em, kết quả gặp gờ ba của anh họ em, chưa cưới đã mang thai. Nhà em là Thư Hương Thế Gia, trong gia tộc có rất nhiều người là Hiệu trưởng hoặc thầy giáo, quy tắc trong nhà rất nghiêm, tai tiếng này truyền khắp quê nhà, cho nên sau khi cô em sinh anh ấy ra, lập tức bị đưa ra nước ngoài du học, anh ấy để ba mẹ em chăm sóc...”
Tiểu Tưởng tạm ngừng. “Người nhà em đối với anh ấy rất không tốt. Từ nhỏ, ông nội bà nội không cho phép anh ấy ăn cơm cùng mọi người, anh ấy phải chờ mọi người ăn xong mới được lên bàn, ăn chút đồ thừa. Ba em rất thương cô, đối với anh ấy cũng rất lạnh nhạt, chỉ có mẹ em, coi anh ấy như con trai mình, thường trộm đồ awnngon cho anh ấy ăn, anh ấy ngã bệnh đều do mẹ em chăm sóc, ông nội em mỗi lần nhắc tới chuyện này sẽ rất tức giận, mắng anh ấy phá hủy cả gia đình em...”
“Nếu cho anh ấy lựa chọn, anh ấy cũng không muốn mọi chuyện biến thành như vậy!” Cô ấm ức thay cho anh, rất đau lòng.
Tiểu Tưởng thở dài. “Năm đó bảy tuổi, anh ấy mới biết cô em là mẹ ruột mình, khí đó cô đã cưới người khác, anh ấy không biết làm sao để cầu xin cô, để cho cô đồng ý mỗi tháng gặp mặt. Chuyện này không ai biết, đến năm mười bốn tuổi thì bị dượng em phát hiện, dượng em biết chuyện cô em chưa cưới mà có con, hai người thiếu chút nữa là li hôn. Ông nội em tức giận lấy roi đánh anh họ mấy cái, nói anh ấy sinh ra là để đòi nợ, cô em vất vả lắm mới có một nơi thuộc về, đều bị anh ấy phá hư.”
“Vậy sao lại trách anh ấy? Mẹ anh ấy lúc lập gia đình nên nói mọi chuyện rõ ràng, đem giấu chuyện quan trọng như vậy, người ta đương nhiên tức giận.” Cô bất bình thay cho anh, những thứ rối rắm này có lẽ là trò đùa của vận mệnh, khiến mọi người khổ sở, nhưng vì sao anh lại là người chịu đựng nhiều nhất?
“Cũng may, sau đó cô em giữ lại được cuộc hôn nhân. Anh họ em không có đi tìm cô ấy nữa. Trải qua nhiều chuyện như vậy, anh ấy chư bào giừ oán hận, ông nội em mắng anh ấy, anh ấy cũng chưa từng cãi lại, nhưng mà sau khi anh ấy trưởng thành rời khỏi nhà, cũng rất ít khi trở về. Một năm đó, anh ấy về nhà nói muốn cưới chị, ngoại trừ mẹ em ra, phản ứng của mọi người cũng rất lạnh nhạt. Ba em nói với anh ấy, muốn anh ấy suy nghĩ kĩ, không cần giống như cha ruột anh ấy, hủy diệt đời một người phụ nữ, tốt nhất không cần có con, để tránh sau khi hôn nhân tan vỡ, ai muốn nuôi con trai lại là một vấn đề.”
Thật quá đáng! Cô thiếu chút nữa phẫn nộ phun ra ngoài, đây chính là nguyên nhân anh không muốn có con sao? Mà cô không chỉ một lần nói anh “sẽ không phải là một người ba tốt”! Thương thế trong lòng anh, có bao nhiêu vết là do cô đâm? Cô hối hận, cô quá tàn nhẫn, anh có giận cô hay không? Cô phải làm thế nào để xin lỗi anh?
“Kết quả anh ấy cũng không nói gì, đêm hôm đó