XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2946 lượt.

sao?”
“Không có! Hoàng thượng, cả hậu cung lớn như vậy, bọn họ không có việc gì khác để làm hay sao? Cũng chỉ là một tí đồ ăn thôi mà? Có cần phải đại kinh tiểu quái vậy không?” Tiểu Tiểu không hiểu hỏi. Mình đã trộm lâu vậy rồi, hắn cũng không phát hiện, nàng còn tưởng Hoàng thượng sẽ không để ý đến chút tiền nhỏ nhặt đó chứ.
“Tiêu Kiếm, ngươi xem xem đây mà là một tí đồ ăn hay sao?” Ra hiệu Hỷ công công đưa tấu chương cho Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu nhận lấy xem, cũng phát kinh: hóa ra đến Ngự thiện phòng trộm đồ ăn cũng không riêng gì mình, người này mới đúng là cao nhân chân chính. Sao ngay đến cả bào ngư, vi cá, thịt hươu…mấy thứ đáng tiền này mà cũng có thể trộm? Cái mình trộm chẳng qua chỉ là những thứ có thể no bụng mà thôi.
“Đúng là lợi hại thật. Hoàng thượng, nên điều tra cho kĩ.” Tiểu Tiểu buông một tiếng thở dài, tra ra e rằng Hoàng thượng sẽ thương tâm lắm, mấy thứ đồ quý này đều có người chuyên coi giữ, Ngự thiện phòng cũng không phải là nơi mà ai cũng có thể vào được, ngoại trừ cái kẻ gan bằng trời là “Thâu tiên” mình ra, người có thể trộm, tám chín phần là người của bọn họ rồi.
“Ừ. Sóc, chi bằng giao việc này cho đệ đi điều tra đi?” Nhìn Sóc vương, hắn không phản đối, Hoàng thượng đưa tấu chương cho hắn. Quay về trước bàn, tiện tay cầm một tờ thánh chỉ trên bàn đưa vào tay Tiểu Tiểu, cười nói:
“Tiêu Kiếm, trẫm cảm thấy ngươi là một nhân tài, cho nên muốn mời ngươi lưu lại đây giúp trẫm. Đừng cự tuyệt, lúc nào muốn đi, cứ nói trẫm một tiếng là được, trẫm sẽ không cản ngươi!”
Rốt cuộc muốn phong quan rồi sao? Mang theo một tia chần chừ, Tiểu Tiểu vẫn nhận lấy tờ thánh chỉ kia, đây đã là lần thứ hai nhận thánh chỉ của hắn rồi. Tờ kia là biếm, tờ này là bổ nhiệm; tờ kia là hận không thể giết chết mình, mà tờ này thì lại xem mình như bằng hữu…có phải mình có thể tiếp nhận vị bằng hữu này, mình không cần trở về làm phi tử bị biếm kia nữa hay không.
Chắc được! Cẩn thận mở thánh chỉ ra, Tiểu Tiểu nhìn nội dung của thánh chỉ, nhưng lại bị nội dung trên đó làm cho chấn kinh trợn to mắt.
“Sao thế?” Thấy bộ dáng của Tiểu Tiểu, Hoàng thượng cầm thánh chỉ qua xem, ngượng ngùng cười nói:
“Tiêu Kiếm, xin lỗi, lúc nãy là trẫm lấy nhầm, tờ này mới đúng!”
Lấy một tờ thánh chỉ khác trên bàn, sau khi Hoàng thượng mở ra xem thấy không có sai sót gì rồi mới đưa cho Tiểu Tiểu, ngơ ngác nhận lấy, bên tai nghe Hoàng thượng giải thích:
“Tờ lúc nãy, là ban cho một phi tử của trẫm, trẫm thông tri các nơi phải chiếu cố tốt cho nàng ta, nay chắc cũng chịu đủ rồi…cho nên trẫm muốn thả nàng ta ra, an ủi Vu thừa tướng một chút.”
“Hoàng thượng, nàng ta là phi tử của người, người không có chút hảo cảm nào với nàng ta sao?”
Đột nhiên, Tiểu Tiểu rất muốn biết, cảm giác của Hoàng thượng đối với Thủy Tiên, có phải có chút để ý hay không. Thủy Tiên, nữ tử như nước kia, bây giờ chắc đang sống hạnh phúc cùng với tình lang của nàng ta. Tuy mới chỉ gặp nàng ta một lần, tuy ấn tượng với nàng ta không tốt cho lắm, nhưng quyết định sau cùng của nàng ta, vẫn khiến Tiểu Tiểu bội phục muôn phần.
“Lấy nàng ta, vốn không phải do ta mong muốn, nhưng thân là đế vương, nhiều lúc không phải ngươi muốn lấy ai thì lấy, mà là ai có ích với ngươi thì mới lấy người đó. Nàng ta, chỉ là một con cờ để kiềm giữ Vu thừa tướng mà thôi!” Đối với Tiểu Tiểu, Hoàng thượng chẳng hề giấu giếm tí gì, nhưng lại không biết, đây chính là ‘nàng ta’ của hiện tại.
Có lẽ Hoàng thượng hận nàng ta, lúc nói đến nàng ta, mặt hắn lạnh đi vài phần, lời nói ra, càng không có chút cảm tình gì, giống như người nói tới không phải nữ nhân của hắn, mà là kẻ thù của hắn vậy.
Thật ra, thánh chỉ vốn không cầm sai, hai tờ đều là cho nàng, cái sai chỉ là thời gian trước sau mà thôi.
“Hoàng thượng, nếu như nàng ta là con cờ của người, lúc quân cờ này không còn tác dụng nữa, người sẽ làm thế nào? Sẽ thả quân cờ này hay không?”
Đế vương quả nhiên vô tình, bản thân vốn không phải nữ nhân kia, nhưng phải lấy thân phận nữ nhân kia sống ở hậu cung một thời gian. Vốn muốn đi, nhưng lại vướng chyện tìm cha cho Điểm Điểm. Cho tên Tiểu Tiểu cũng chỉ có thể ở trong cung, trước vì ngày tháng sau này của bản thân mưu cầu chút phúc lợi đi.






“Thân hình thần thiếp được chứ? Hoàng thượng có phải dục cầu không đủ đã lâu rồi không? Người xem, đường đường là vua một nước, thấy nữ nhân thay quần áo mà lại chảy máu mũi…”
——— ————
Nếu Hoàng thượng đã viết xong thánh chỉ thả Tiên phi hồi cung, bản thân cũng không thể tiếp nhận việc phong quan của Hoàng thượng nữa rồi. Trước mắt, cầm thánh chỉ rồi chuồn đi chính là biện pháp tốt hiện nay. Đúng là đáng tiếc cho tiền đồ tốt như thế kia, phải biết rằng, chức vị này nhiều người đã phải cố gắng rất lâu cũng chưa chắc có được đâu nhá.
“Không thể! Nếu đã là phi tử của trẫm, trừ phi nàng ta chết trong cung, bằng không, trẫm sao có thể thả nàng ta xuất cung được chứ?” Hoàng thượng lạnh lùng nói. Cái giây phút nàng ta tiến cung, sớm đã định trước suố