Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2942 lượt.

trước mặt Hoàng thượng, báo cáo những tin mới gần đây.
“Ồ, vậy sao? Tiền thái y, đừng nói là cũng vẫn chưa tra ra độc gì đấy nhé?”
Hoàng thượng nguy hiểm híp mắt lại, Tiểu Tiểu thấy Tiền thái y đáng thương, vội hỏi:
“Hoàng thượng, sao vẫn chưa mang người đến? Đã đi lâu vậy rồi…”
Tiền thái y cảm kích nhìn Tiểu Tiểu một cái, biết là y giải vây cho mình, chỉ là không biết y nói là mang người nào đến.
“Chắc sắp rồi, Tiêu Kiếm, ngươi cảm thấy là người nào hạ độc? Là người trong cung à?” Ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng cuối cùng cũng rời khỏi người Tiền thái y, Tiểu Tiểu cho Tiền thái y một ánh mắt yên tâm.
“Không biết, đợi lát thử độc xong, xem là độc gì rồi hẵng nói…Í, kia là gì vậy?” Đột nhiên thấy có vật gì phát quang, tuy nhìn không rõ là vật gì, nhưng nhìn tổng thể, giống như một cái lọ.
“Còn không mau vớt lên!” Sóc vương kêu một tiếng, mấy công công vội lấy lưới vớt chỗ Tiểu Tiểu vừa chỉ, không lâu thì vớt lên được một cái lọ màu đen không lớn lắm. Lọ rỗng, bên trong chỉ có nước bình thường, khoảng cách từ đó đến bờ không xa lắm, chắc là người ta ném vào.
Tiểu Tiểu rút khăn tay, cầm cái lọ lên ngửi, chẳng có mùi gì khác thường cả, nhưng cái lọ này y cảm thấy hơi quen mắt, sao giống cái lọ ở trong cung của mình thế nhỉ?
Che lấp một chút chấn kinh, nàng đưa cái lọ cho Tiền thái y, Tiền thái y ngửi thử, lắc lắc đầu, ông cũng không cảm thấy có điều gì khác thường.
Dọc theo chỗ vớt được cái lọ, Tiểu Tiểu nhìn về phía bờ, trong lúc vô ý phát hiện ra một vết xước rất nông. Vết tích rất nhẹ, nếu không tỉ mỉ nhìn thì thật sự sẽ không nhận ra, nhưng càng khiến nàng không hiểu chính là từ vết xước đó phán đoán ra dấu chân. Dấu chân rất nhỏ, tuyệt đối không phải vết tích của người lớn, từ chỗ này trượt xuống, hẳn là một đứa trẻ không lớn lắm mới đúng.
Sao lại có trẻ con ở đây chứ? Một là vì chỗ này khá hẻo lánh, hai là trẻ con trong hậu cung vốn rất ít, cho dù ra ngoài, cũng phải có người lớn dẫn đi, rất ít khi đi lại một mình.
Nghĩ đến cá trong Ngự hoa viên là sáng sớm hôm nay mới phát hiện bị chết, mà Điểm Điểm thì lại bị bắt tối hôm qua. Điểm Điểm bình thường đều mang theo thuốc trên người, mười người tám người căn bản không thể bắt được nó, trừ phi là thuốc trên người nó đã dùng hết hoặc bị mất. Tối qua trông giữ nó chỉ có bốn tên thái giám, cũng chình là nói dựa vào năng lực của mấy người bọn họ, căn bản không thể tóm được Điểm Điểm. Chẳng lẽ lũ cá này là do Điểm Điểm làm sao? Nếu vết xước đó là của Điểm Điểm, nó không cẩn thận rớt xuống nước, thuốc trên người cũng bị hòa tan, thuốc trên người nó không còn tí nào nữa, rồi đụng phải đám công công kia nên mới bị bắt?
Nếu là vậy, tất cả đều là trùng hợp, trong long Tiểu Tiểu đột nhiên nhức nhối. Mình đúng là quá vô trách nhiệm, Điểm Điểm nhỏ như vậy, bị rớt xuống đó, may mà rớt trúng chỗ nước nông, nếu rớt trúng chỗ nước sâu, nó còn có thể bò lên được hay sao? Chắc cũng vì rớt xuống nước, nên Điểm Điểm mới bị sốt.
Trước là rớt xuống nước, rồi bị công công bắt, trên ngươi Điểm Điểm lại không có độc dược phòng thân gì, lúc đó khẳng định là nó rất bất lực? Không biết có hận mình không nữa?
Đau lòng một lát, trên mặt Tiểu Tiểu cũng nhu hòa đi không ít, khi cầm cá lên lần nữa, cái mùi quen thuộc đó nàng cũng biết nguyên nhân rồi. Nhưng nàng sẽ không nói ra, bởi vì nàng, thái y phải gánh chịu đủ tội, nhường công lao này cho thái y đi.
Hơn nửa canh giờ sau, năm sáu tên tử phạm cuối cùng cũng được mang tới, Tiểu Tiểu hơi cảm thấy chấn kinh, không ngờ Hoàng thượng lại mang nhiều người tới để thử nghiệm đến vậy, có thể thấy hắn rất coi trọng vụ việc trúng độc lần này. Mà Sóc vương từ đầu đến cuối vẫn luôn dùng ánh mắt nhìn giặc để nhìn Tiểu Tiểu, nhìn tới nỗi trong lòng Tiểu Tiểu dao động không thôi.
Không đúng nha, sao Sóc vương không xảy ra chuyện gì hết vậy? Chẳng phải thôm qua mình đã hạ độc hắn rồi hay sao? Theo lý mà nói thì hắn phải chạy đôn chạy đáo giống Hoàng thượng mới đúng chứ. Ngẩng đầu nhìn hắn, đúng lúc hắn đang nhìn mình, Tiểu Tiểu vội quay đầu đi, cùng thái y quan sát phạm nhân đã uống nước của Hoa Thanh Trì。
“Sao rồi, thái y? Còn chưa có phản ứng gì à?”
Có thái y ở đây cũng có chỗ hay, họ có thể giúp Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chỉ cần nói cho họ làm như thế nào là được.
“Tiêu công tử, vẫn chưa có phản ứng!” Tiền thái y lắc đầu, chẳng lẽ nước này cũng không có vấn đề sao?
“Cứ đợi đi, nếu không được thì dùng lũ cá này…” Tiểu Tiểu nhìn cá trên đất, chúng nó đều đã bị độc chết, ăn nó xong chắc có phản ứng chứ nhỉ? Tuy độc dược là do nàng chế ra, nhưng chủng loại quá nhiều, có thể sản sinh ra phản ứng gì nàng cũng không biết, nàng cần có người đến thử nghiệm một chút.
Bình thường thì rầu rĩ vì không có ai để thử nghiệm, bây giờ thì có người đẻ chọn thỏa thích, đương nhiên phải quan sát cho tốt rồi.
“Vừa nhìn là biết lang băm, nhìn không ra rồi chứ gì? Không biết chữa bệnh còn ra đây cho mất mặt!”
Sóc vương thấy Tiểu Tiểu và Tiền thái y cùng nhau xầm xì trao đổi, trong lòng cảm thấy khó chịu, hắn l