Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2963 lượt.
ược chứ?”
Nhớ đến dĩ vãng, Hoa Nguyên bắt đầu thở dài, bọn họ bị lưu đày đi biên cương, không biết bây giờ có khỏe không, còn sống trên đời này nữa không? Nếu như mình không vào cung, nếu như mình không đắc sủng, có lẽ, bọn họ sẽ rất hạnh phúc.
“Hoa Nguyên, ngươi đã nhận ta là Lão đại rồi, ta cũng xem ngươi là người tri tâm. Nếu ngươi tin tưởng ta, thì nói với ta đi, bất luận ả là ai, ta nhất định sẽ giúp ngươi đòi lại công đạo. Về phần người nhà của ngươi, liên can đến việc của triều đình, ngươi cũng biết quan hệ của ta và Hoàng thượng rồi đấy, ta lực bất tòng tâm…”
“Nương nương, không cần đâu, đều đã qua cả rồi…”
Hoa Nguyên than nhẹ một tiếng, Tiểu Tiểu an ủi nói:
“Ta đương nhiên sẽ không dưng đi trêu chọc ả ta, chỉ cần ả đừng đụng đến ta là được! Hoa Nguyên, nói đi, không phải ta muốn xát muối vào miệng vết thương của ngươi, câu chuyện của ngươi, ta thật sự muốn nghe thử lắm đấy?”
Nghe thử, hai chữ là đã đủ nói lên thái độ của Tiểu Tiểu đối với chuyện này, làm gì có chuyện nàng ta chỉ nghe thử thôi chứ? Biết rồi thì nàng ta sao có thể chuyện gì cũng không màng đến? Hoa Nguyên cười thầm một tiếng, Lão đại đã nhúng tay rồi, cuộc sống sau này của bọn Liên phi sẽ không còn được bình yên nữa.
“Nương nương, thật ra thủ đoạn của mấy ả cũng chẳng cao minh gì, chỉ là lúc đó Hoàng thượng bị mấy ả che mắt. Lúc đó, tuy ta không phải sủng quán hậu cung, nhưng rất được sủng, ít nhất thì cũng xem như là khá được sủng, Hoàng thượng một tháng đến chỗ ta cũng dăm ba lần mà thôi, nhưng chỉ có vậy, cũng đủ khiến người ta đỏ mắt rồi, đặc biệt là sau khi ta mang thai…
Hoa Nguyên kinh sợ nhìn tứ phía một lượt, thấy xung quanh không có người rồi mới yên tâm, khó hiểu hỏi:
“Sao nói vậy?”
Khóe miệng Hoa Nguyên có chút co quắp, nếu để Hoàng thượng biết có người nói hắn như vậy, không biết có bị tức tới nỗi nhảy bật dậy hay không?
“Ngươi nghĩ mà xem, thủ đoạn kém cỏi như vậy, mà hắn cũng tin được, không phải thằng đần thì là gì? Mấy trò này, gạt con nít ba tuổi cũng chẳng ai thèm tin! Một công công, cho hắn thuốc hắn cũng không có gan đi hạ độc hại hoàng tự . Mà việc bỏ xạ hương vào trong phòng thai phụ, cái chuyện ngu ngốc thế này mà ngươi cũng không phát hiện? Ngươi cũng ngốc quá rồi đấy, chẳng lẽ ngươi không ngửi ra hay sao?”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn nàng ta, chẳng lẽ hậu cung tập trung toàn mấy người thiểu năng hết hay sao vậy?
“Không phải đâu, nương nương! Nếu chỉ đơn thuần là xạ hương thì tự nhiên có thể ngửi ra, mấy ả là bỏ thêm vi lượng xạ hương vào lò xông hương của ta, như thế sẽ không làm ai phát giác, lại có thể bất tri bất giác xóa sổ đứa bé…”
Than khổ một tiếng, nếu như lúc đó mình kĩ càng một chút, thì bây giờ con đã biết đi rồi. Nghĩ đến đứa con chưa từng gặp mặt kia, tim Hoa Nguyên lại thấy nhói đau.
“Có lẽ là ta nghĩ quá đơn giản rồi nhỉ? Sau đó thì sao, làm sao ngươi xác định được là do ai hại ngươi?”
Tiểu Tiểu có chút đáng thương nhìn nàng ta, không ngờ Hoa Nguyên lại có quá khứ như vậy, con không còn nữa, vốn đã đủ đau lòng rồi, cái tên Hoàng thượng phụ lòng kia lại còn nghe lời gièm pha, đuổi nàng ta tới lãnh cung, Hoàng thượng đáng ghét, cái ả nữ nhân hãm hại Hoa Nguyên thì càng đáng ghét hơn.
Hình như Hoa Nguyên từng nói, nàng ta ngồi ngây ở lãnh cung đã hơn một năm, thế thời gian hơn một năm này, Hoàng thượng không tìm ra chân tướng của chuyện kia hay sao? Là không muốn tìm hay không thèm tìm? Hoa Nguyên ở lãnh cung đã đau thấu tim rồi.
“Có lẽ là Liên phi!” Hoa Nguyên ngẩng đầu, mang theo vẻ mặt hận ý nói:
“Phụ thân của ả là đại tướng quân, vốn có quyền có thế, nhưng lúc đó ả ta lại không được sủng, ả ta mang thai không lâu, thì ta cũng có tin luôn. Nhưng hai tháng sau khi ta bị mất đứa bé, nàng ta cũng mang thai được năm sáu tháng rồi, lại không màng nguy hiểm ngã xuống bên cạnh ta, lúc đó ta cách ả gần nhất, trách nhiệm cũng giá họa hết lên người ta. Trải qua bốn năm canh giờ cấp cứu, đứa con của ả không sao, rồi ta cũng bị biếm vào lãnh cung…”
Lúc đó, mình còn cách ả ta cả một đoạn, thế mà ả ta cũng ngã được, ngã ngay bên cạnh mình, lúc đó thật sự là mình không làm gì hết. Cho nên, ngoại trừ là do ả ta cố ý ra, Hoa Nguyên chẳng nghĩ ra được lý do gì khác.
“Hờ hờ, nói như vậy, Liên phi này đúng là khá có bản lĩnh. Nhưng mà, Hoa Nguyên, ngươi cũng từng yêu Hoàng thượng rồi mà? Mới qua thời gian một năm thôi, ngươi thật sự đã chết tâm với Hoàng thượng rồi sao?”
Ánh mắt quét về phía nàng ta, Tiểu Tiểu muốn nghe lời thật lòng của nàng ta. Nếu như nàng ta vẫn chưa, nàng ta lưu lại bên mình như vậy, sau này, nói không chừng nàng ta có thể nhanh chóng hoàn thành chuyện tốt của nàng ta.
“Đúng thế, nương nương!”
Không hề do dự, không có tiếc nuối, Hoa Nguyên dứt khoát nói:
“Nương nương, một năm, ta đã nghĩ rất nhiều, cũng đã hiểu rất nhiều. Trước kia, ta không hiểu tại sao Hoàng thượng lại đối xử tốt với ta, muốn sủng ta, nhưng cũng chỉ là sủng mà thôi. Nữ nhân, cũng sẽ có n