Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2961 lượt.
y sẽ khiến cho thân thể Vương gia mệt mỏi!” Thị vệ tận trách khuyên bảo.
Vương gia điên rồi, thật sự điên mất rồi. Lúc đến, trên đường đi không du sơn ngoạn thủy, không tìm nữ nhân, nhưng chí ít còn biết xuống xe ăn cơm nghỉ ngơi. Nhưng hiện tại, ngay đến ăn cơm nghỉ ngơi cũng miễn luôn, buổi tối chỉ nghỉ tạm vài canh giờ, thời gian còn lại, toàn bộ đều vội vã lên đường.
“Các ngươi cũng vất vả rồi, sau khi trở về cứ nghỉ ngơi thật tốt đi!”
Lân vương nhìn dáng vẻ tiều tụy của thị vệ, săn sóc nói.
“Thuộc hạ không sao! Thuộc hạ lo cho thân thể của Vương gia…”
Ánh mắt thị vệ có phần cảm động, Vương gia có thể nghĩ đến bọn họ đã là không tệ rồi.
“Ta không sao, về nhà hẵng nói!”
Nhắm mắt lại, Lân vương tính toán, lên đường gấp như vậy, qua thêm hai ngày nữa là có thể về đến nơi. Mình thì chẳng sao, nhưng mấy thủ hạ đi theo mình thì vất vả rồi.
Cách kinh thành càng gần, trong lòng Lân vương không hề thả lỏng, mà càng trở nên bất an hơn. Nghĩ đến một nụ cười một cái nhăn mày của nàng, nỗi nhớ về nàng càng sâu hơn, chỉ mong mau chóng tìm được nàng, nhưng có thế nào thì Lân vương cũng không ngờ rằng, lúc gặp lại, sớm đã cảnh còn người mất…
***
Từ sau khi xử lí hai cung nữ theo mình xong, toàn bộ cung nhân ở Lâm Tiên cung khi nhìn Tiểu Tiểu đều mang theo vài phần sợ hãi, mà hai cung nữ kia khi thấy Tiểu Tiểu thì y như chuột sợ mèo, Tiểu Tiểu nói một thì mấy ả không dám nói hai. Bình thường bên cạnh Tiểu Tiểu, có thể nói chuyện thì cũng chỉ có Hoa Nguyên và Từ ma ma kia thôi. Nhưng như vậy cũng tốt, ma ma bận việc khác, sẽ không cả ngày xuất hiện bên cạnh Tiểu Tiểu, mà Hoa Nguyên biết tính khí Tiểu Tiểu, rất ít khi bám theo nàng, cuộc sống của Tiểu Tiểu trở nên tự do không ít.
Không biết có phải lời của Hoàng thượng không được truyền đến hay không, cuộc sống của Tiểu Tiểu chẳng phong phú đặc sắc như trong tưởng tượng. Mấy ngày tháng bình yên Tiểu Tiểu sống không quen, nàng ngược lại thích có người đến tìm nàng gây chuyện, có phiền toái mới có kích thích, mới náo nhiệt nhá! Đây là mấy lời sáng suốt chí lý nhiều năm nay của Tiểu Tiểu.
Nhưng trong cung cũng không phải toàn là mấy chỗ không vui, cuộc sống có buồn tẻ đi nữa, Tiểu Tiểu cũng có thể tìm thấy niềm vui. Chẳng hạn như bây giờ, Tiểu Tiểu đang nghiên cứu hoa hoa cỏ cỏ trong cung, chẳng tiếc phát huy tinh thần dược học vĩ đại của các bậc tiền bối, đích thân nếm thử mùi vị của hoa hoa cỏ cỏ, nghiên cứu dược tính của chúng nó. Đừng xem thường, hai ngày nay, nàng đúng là phát hiện được không ít tài liệu, làm ra không ít phương thuốc dưỡng nhan làm đẹp. Đương nhiên, độc dược thì vẫn không thiếu, tạm thời thì phương thuốc hủy dung cũng có.
Thuốc nghiên cứu phối chế ra cũng nhiều rồi, bảo bối của Tiểu Tiểu tăng lên không ít, nàng biết lời của Hoàng thượng không phải là nói chơi, chờ mong chúng phi tử đến đây bái phỏng nàng, thêm chút sắc màu cho cuộc sống trong cung của nàng.
“Hoa Nguyên, cung này ngươi quen thuộc không?”
Đồ vật nghiên cứu ra nhiều, không có chỗ giấu đồ thì thật không ổn, ngộ nhỡ ngày nào đó có ai đến đây, phát hiện mấy thứ này của mình thì thật không hay ho.
“Nương nương, ta không quen thuộc!” Hoa Nguyên nhìn xung quanh một lượt, lúc trước nàng chưa từng đến cung này, càng không quen thuộc cung này.
“Ồ, thế ta hỏi Từ ma ma vậy.” Tiểu Tiểu than một tiếng, vốn chỉ muốn hai người biết thôi, bây giờ xem ra cần phải thêm một người biết nữa rồi. Nhưng mà, Từ ma ma thì nàng có thể yên tâm, cảm thấy bà ta sẽ không bán đứng mình.
“Nương nương, người muốn làm gì?” Hoa Nguyên hiếu kỳ hỏi, Tiểu Tiểu sẽ không tùy tiện hỏi vậy đâu, hỏi ra tất sẽ có chỗ quan trọng để dùng.
“Ha ha, cũng chẳng có gì. Chỉ là muốn hỏi thử xem cung này có mật đạo, mật thất gì đó hay không, ta muốn đem mấy thứ đồ của ta nhét vào đó. Ngươi biết đấy, cung đình hiểm ác, sơ sẩy một chút liền bị người ta tính kế, vẫn cần chút đồ phòng thân.”
Bị người ta tính kế? Hoa Nguyên nghi hoặc nhìn Tiểu Tiểu, nếu như thật sự bị tính kế, phải là Lão đại người tính kế người khác mới đúng, tuyệt đối không phải người ta tính kế người đâu nhá. Nhớ đến kẻ lúc đầu hãm hại mình vào lãnh cung, Hoa Nguyên lạnh lùng cười, có lẽ, Lão đại có thể đòi lại công đạo cho mình cũng không chừng.
“Hoa Nguyên, ngươi vừa cười cái gì vậy? Ngươi cười hiểm ác lắm đó?”
Vô ý nhìn thấy nụ cười lạnh của Hoa Nguyên, lần đầu tiên Tiểu Tiểu nhìn thấy nàng ta cười như vậy.
“Nương nương, Hoa nguyên không có việc gì, Hoa Nguyên chỉ là nhớ đến một số chuyện lúc trước mà thôi. Không ngờ lúc đó bị mấy ả hãm hại, lúc trở về thì lại lấy thân phận là cung nữ. Xem ra đúng là thế sự vô thường…”
Tiểu Tiểu kinh ngạc hỏi:
“Hoa Nguyên, lúc đó ngươi bị người ta hãm hại? Không phải vì chuyện nhà của ngươi sao?”
Thật không ngờ đấy, còn tưởng Hoa Nguyên giống Thủy Tiên, vì chuyện của người nhà nên mới bị biếm vào lãnh cung.
“Nương nương, là ta liên lụy đến người nhà của ta, bọn họ đều bị ta liên lụy cả. Cha ta chỉ là một quan nhỏ, không quyền không thế, làm sao liên lụy đến ta đ