Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2992 lượt.

ta rồi!
Sau khi điểm huyệt hai nha hoàn xong, Tiểu Tiểu ngang nhiên thay một bộ y phục nha hoàn rồi đi vào tẩm thất của Sóc vương, nhìn Sóc vương cả mặt vô hại kia, nàng than nói:
“Người này ấy à, sao lúc ngủ và lúc tỉnh lại khác xa nhiều vậy? Vương gia lúc ngủ rất đẹp, dáng vẻ ngây thơ thuần khiết, khiến người ta nhịn không được muốn căn hai miếng, nhưng sau khi tỉnh lại thì…”
“Thì sao?” Nghe thấy tiếng làu bàu bên tai, Sóc vương mở mắt, nhìn nha hoàn xấu xí có chút quen mặt trước mắt, nàng ta là lần đầu tiên trực đêm à? Nhìn quen mặt lắm.
Nha hoàn, thì nên có dáng vẻ của nha hoàn, cho dù là chủ nhân đã ngủ, cũng không nên nhìn thẳng chủ nhân như vậy, hoa chân múa tay bình luận chủ nhân. Nghe những lời ban nãy của nàng ta, Sóc vương vốn nên phẫn nộ, nhưng khi mở mắt nhìn thấy ánh mắt rực sáng của nàng, hắn lại chẳng có tâm tình trách mắng xử phạt nàng, ngược lại còn tốt bụng hỏi nàng.
Thầm than bản thân không bình thường, nhưng Sóc vương chẳng suy nghĩ sâu xa gì, chỉ dễ tính chờ nàng trả lời.
Tiểu Tiểu đang nói, lời bỗng bật thốt kia, nàng lại chẳng cảm thấy cả kinh, ngược lại tưởng rằng mình không cẩn thận mà nói ra thôi, nàng cười nói:
“Thì không tốt nữa. Sóc vương này, tính khí thật thối tha, cũng không biết là bình thường cô nãi nãi cùng hắn bát tự không hợp hay sao ấy, ngày nào cũng thích tìm ta gây chuyện, không biết cô nãi nãi đã đắc tội với hắn khi nào nữa…”
“Cô quen biết tôi à? Hay là tôi quen biết cô?” Trợn to mắt, Sóc vương cố gắng nhớ đã gặp nàng ta ở chỗ nào, nhưng làm thế nào cũng chẳng nhớ ra được, nhưng nàng lại cho mình cảm giác rất quen thuộc, quen thuộc đến độ hình như không lâu trước mới gặp nàng ta thôi vậy.
“Nói ngài thông minh, thì ngài lại thật ngốc. Ta quen biết ngài, cùng với việc ngài quen biết ta thì có gì khác nhau? Haizz, ngốc chết đi được, lúc ngủ đúng thật là ngốc, ngay đến việc tiểu thiếp trộm tình sau lưng ngài cũng không biết…”
Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, hắn thật đáng thương, bị chúng tiểu thiếp nói ‘không được’ thì đã đủ xui xẻo lắm rồi, mấy ả còn to gan cho hắn đội cái mũ xanh siêu lớn nữa chứ. Vương gia tội nghiệp, nếu là mình, đánh chết nàng nàng cũng không muốn cưới nhiều vợ, nạp nhiều tiểu thiếp thế kia đâu. Lãng phía ngân lượng không nói, quản chế thật là phí tâm phí sức.
“Cô nói cái gì? Ai?” Bực mình nhíu mày, Sóc vương muốn đứng dậy, mới phát hiện trên người một chút hơi sức cũng không có, lúc này, ngay đến nói chuyện, tiếng nói của hắn cũng rất nhỏ, rất thấp, chẳng lẽ là…
“Ngày mai ngài sẽ biết, không cần cảm kích ta, ta đã giúp ngài bắt bọn họ rồi, hơn nữa còn dừng lại ở dáng vẻ kinh điển nhất nhất nữa kìa? Đảm bảo ngày mai nhất định ngài sẽ nhìn thấy…Vương gia, sao ngài lại nhìn ta như vậy? Chẳng phải vừa nãy ta đã nói rồi sao? Không cần phải cảm kích ta quá, ta đây tự nguyện làm, không cần ngài phải trả thù lao…Vương gia, sao ngài không nói chuyện vậy? Ngài sao rồi?”
Tiểu Tiểu cười cười, bắt lấy cổ tay hắn, cảm giác được mạch đập của hắn, lúc này, Sóc vương vô lực hỏi:
“Cô không phải là nha hoàn trong phủ?”
Dùng sức gật gật đầu, Tiểu Tiểu hỏi:
“Ta có nói ta là nha hoàn trong phủ hay sao? Ta vốn chẳng phải là nha hoàn mà?”
“Thế y phục của cô?” Mắt nhìn y phục trên người nàng, bây giờ nhìn nó mặc trên người nàng vẫn có chút lớn, có hơi rộng một chút.
“Bộ này à? Mới cởi từ trên người nha hoàn bên ngoài đấy, vì để tiện hành động đó mà, chẳng lẽ điểm này mà ngài cũng không hiểu hả?”
Hắn ngốc quá đi, làm như vậy còn không phải là vì muốn mê hoặc tâm trí cố nhân hay sao? Ngốc chết đi được, không biết có phải thuốc lúc nãy mình hạ làm cho đầu óc người ta trở nên chậm chạp không nhỉ? Đừng mà, thế thì thuốc của mình rất không thành công…
Tiểu Tiểu cau mày, khổ não nói:
“Vương gia, bây giờ ngài cảm thấy thế nào? Chẳng lẽ ngài thật sự trở nên ngốc luôn rồi sao? Đừng vậy mà, trên nguyên lý, độc mà bây giờ ngài trúng phải chỉ làm cho cả người vô lực mà thôi, bệnh trạng hẳn là tay chân mất sức, ngay đến nói chuyện, cũng chỉ có hơi mà không có sức…nhưng không nên là đầu óc phản ứng chậm thế chứ, nếu thật sự như vậy, thì là sản sinh ra tác dụng phụ rồi, thuốc của ta không thành công, hơi thất bại. Thế thì ta sẽ rất đau lòng, rất chịu đả kích…”
Cô đau lòng, chịu đả kích? Sóc vương im lặng nhìn gương mặt chực khóc kia, hắn không biết mình phải dùng biểu tình gì để đối mặt với nàng nữa, chắc là an ủi nàng nhỉ, suy cho cùng thì bây giờ mình đang nằm trong tay nàng. “Cô nương, ta không sao, đầu óc không trở nên chậm chạp, chỉ là lời nói của cô nương quá thâm thúy mà thôi. Lý giải rồi, thì ta sẽ tốt hơn. Cô nương, bây giờ cô có thể nói cho ta biết, cô muốn làm gì?”
Sóc vương nhìn nàng, bất tri bất giác, mình lại nói chuyện với nàng, hơn nữa, ngay đến thể chất bách độc bất xâm này, thế mà cũng có thể trúng độc, chẳng lẽ loại độc kia nằm ngoài bách độc à? Đây là lần thứ hai trúng độc, lần thứ nhất chính là nữ nhân chết tiệt kia, lần thứ hai không phải mỹ nữ kia nữa, lại đổi thành một cô gái tầm thường xấu xí tới