Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3001 lượt.
đây, mình đúng thật là xui xẻo mà.
Nói như vậy, lần trước là vì thưởng thức môi thơm nên mới trúng chiêu, nhưng lần này cái gì cũng chưa đụng tới, mà nhìn mắt nàng, hình như có hơi giống với cô gái kia, nhưng giọng nói thì khác, dung mạo cũng cách biệt quá xa…chẳng lẽ, nàng dịch dung sao?
Tỉ mỉ quan sát nàng, trên mặt nàng không có chút tì vết nào, không nhìn ra được dấu vết dịch dung tẹo nào. Ngược lại cái nhìn đăm đăm của mình, khiến mặt nàng đỏ cả lên.
“Cho dù ngài lớn lên rất đẹp, nhưng ta đã biết tính xấu của ngài rồi, còn lòng dạ của ngài cũng rất xấu, đừng lãng phí sức lực nữa. Vương gia, ngài có dào dạt tình ý nhìn ta như vậy, dùng mắt để dụ dỗ ta đi chăng nữa, ta cũng sẽ không động tâm với ngài đâu. Ban nãy đã thực nghiệm xong với loại thuốc này rồi, hiệu quả cũng không khác những gì ta nghĩ cho lắm, rất tốt, sau này sẽ giữ lại cho ngài dùng. Chúng ta thực nghiệm một lần nữa đi…”
Tiểu Tiểu cúi đầu, từ bên hông lấy ra một túi châm nhỏ xíu, lấy ra ba cây ngân châm rất nhỏ, cười yêu mị, cười tới nỗi Sóc vương sởn hết cả gai ốc:
“Cô muốn làm gì?”
Mấy ngân châm kia, rất khủng bố! Biểu tình của nàng, cũng rất khủng bố, cái tay nàng cầm ngân châm, càng khủng bố hơn!
“Vương gia, đừng sợ ta, ta sẽ không làm hại ngài. Ta chỉ muốn giải độc cho ngài mà thôi.” Tiểu Tiểu an ủi nói, từ khi nào, mà gan Sóc vương lại bé như vậy? Nàng thật sự không có ác ý, sẽ không làm hại hắn đâu.
“Giải độc? Dùng ngân châm á?” Nghe nàng nói là không có vấn đề gì, nhưng thật sự chuyện dùng ngân châm giải độc, hình như hắn chưa hề nghe qua thì phải.
“Đương nhiên rồi, bình thường ta chỉ thích chế tạo thuốc độc, không thích chế tạo thuốc giải, cho nên, độc của ta thường không có thuốc giải, nhưng dựa vào kinh nghiệm của ta, dùng vài cây ngân châm là đủ rồi…” Tiểu Tiểu nhìn hắn, châm rất mau sẽ hạ xuống, Sóc vương nhắm mắt, bất an hỏi:
“Cô chưa từng dùng ngân châm để giải loại độc này à? Đừng nói với ta là cô chỉ lấy ra để thử nghiệm thôi đấy nhá…”
“Chuyện gì cũng đều có lần đâu tiên. Vương gia đừng sợ, có thể được cô nãi nãi chọn trúng để thử độc, là vinh hạnh của ngài. Được rồi, khi cảm thấy tốt hơn chút thì nói với ta một tiếng, chúng ta mau chóng thử một lát đi, thời gian rất gấp, còn không nhanh lên thì trời sẽ sáng mất…”
Thế thì trời mau sáng đi! Còn thời gian rất gấp nữa chứ, lại chẳng phải đêm động phòng hoa chúc, thời gian gấp gì mà gấp? Cô gái này, đều khủng bố y như cô gái tối hôm đó vậy, sau này tốt nhất là đừng rơi vào trong tay mình, khi đó nhất đinh sẽ không để nàng ta yên đâu.
“Ê, nữ nhân, cô chích ở đâu thế hả, sao lại đau như vậy?”
Cô gái này, đừng nói là ngay đến huyệt vị cũng nhận nhầm đấy nhá? Sóc vương trợn mắt, phẫn nộ trừng nàng hỏi.
“Ồ, đau ở đâu, là cây này, cây này hay là cây này?”
Ba cây ngân châm cắm trên người Sóc vương, Tiểu Tiểu đụng đụng mấy cái, đau tới nỗi Sóc vương nhe răng cắn môi. Cô gái này, trực tiếp hỏi vị trí nào là được rồi, sao phải vừa đụng vừa hỏi chứ?
“Vốn chỉ có chỗ cây ngân châm thứ hai đau thôi, bây giờ đều đau hết…”
Đều nói hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Sóc vương tội nghiệp, nằm trên giường mình mà cũng bị ác nữ ức hiếp, đáng than là, hắn có một thân võ công, nhưng ngay đến hơi sức phản bác lại cũng không có – bản thân bị khống chế, chỉ có thể chịu sự áp bức mà thôi.
“Ồ, xin lỗi nha, Vương gia, ban nãy có thể là ta hơi mạnh tay, hạ châm sâu nửa phân. Nhưng ngài đừng lo, không có hậu di chứng gì đâu, đảm bảo sẽ không có tình trạng bị đần độn, không thể động đậy gì gì đó, kết quả xấu nhất thì cũng chỉ là ngài phải nằm bẹp giường mấy tháng thôi…”
Tiểu Tiểu giải thích, an ủi người đàn ông đang chuẩn bị bạo phát kia. Sóc vương kinh sợ hỏi: “Sẽ nằm bẹp giường mấy tháng á? Rốt cuộc cô có biết hạ châm không vậy…”
Xong rồi, ai tới cứu ta với, còn tiếp tục nữa. sớm muộn cũng bị nàng ta giày xéo tới chết luôn quá.
“Biết chứ, ta đã chữa cho rất nhiều vật rồi, sói, chó, thỏ, chim…cũng từng chữa qua cho con người, trừ những lúc hạ châm sai ra, còn chưa từng xuất hiện điều dị thường gì…”
Lang băm, nàng ta tuyệt đối là như vậy! Sóc vương híp mắt lần nữa, nhìn nàng, hắn dám đảm bảo, mình sớm muộn gì cũng bị tức chết.
“Cô lại làm gì nữa?” Ban nãy vì sự im miệng của nàng ta mà cao hứng, thì bỗng dưng cổ tay lại nhói đau, cảm giác hình như là bị cứa một đao, mở mắt ra, nhìn cổ tay buông ở bên giường, không nhìn được có bị thương hay không. Nhưng khá đau, lành lạnh, chắc là chảy máu rồi.
“Không có gì, Vương gia. Thường xuyên thay máu đối với thân thể rất có lợi, nó có thể kích thích thân thể của ngài sản sinh nhiều máu hơn. Ta rất tò mò, tại sao ngài lại có thể chất bách độc bât xâm? Chẳng lẽ máu của ngài khác với máu của ta sao? Cho nên ta mới lấy chút máu của ngài, mang về từ từ mà nghiên cứu. Vương gia, ngài biết không? Nếu như ta nghiên cứu thành công, thì loại dược hoàn đó sẽ trở thành thứ tốt mà người trên thế giới này đều mơ ước có được. Đến lúc đó ngài sẽ phụ trách ra máu, ta sẽ phụ trách nghiên cứu phối chế, hai chúng t