Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3000 lượt.
viện này quả nhiên do dự một lát, có ngưởi đẩy cửa lớn ra, nhìn cửa lớn không được gài lại kia.
Chẳng lẽ nơi này có người à? Mấy người họ do dự nhìn đối phương một cái, bên trong là ai bọn họ không rõ, nếu là người khác thì còn dễ nói, nếu là Vương gia thì sao? Thì phải làm sao đây?
Mấy người họ thấp giọng rỉ tai nhau một phen, một người trong số họ đi đến trước phòng, mấy người còn lại thì canh giữ ở xung quanh, cảnh giác bốn phía, sợ thích khách đột nhiên bỏ chạy.
“Có người ở trong đó không? Bên trong có người không?” Buổi tối, bọn họ không thấy Vương gia đi ra, nhưng bọn họ lại biết võ công của Vương gia, tránh khỏi bọn họ mà đi ra ngoài thì không phải chuyện khó gì, cho nên, lúc này, giọng của bọn họ rất cung kính.
Một đêm trằn trọc, Lân vương lại ngủ thiếp đi ở đây. Tuy đã ngủ, nhưng hắn ngủ rất nông, tiếng gọi bên ngoài rất nhanh hắn liền nghe thấy, bực bội cau mày, hắn tức giận nói:
“Có chuyện gi?”
Lân vương chưa hoàn toàn tỉnh dậy, hắn còn tưởng rằng đây là vương phủ của hắn? Lại không biết, câu nói vừa nãy kia, dọa cho đám thuộc hạ bên ngoài đều quỳ xuống hết.
“Thuộc hạ không biết Vương gia ở đây, tội đáng muôn chết!”
Ám vệ, vốn là bảo hộ Vương gia, nhưng Vương gia của mấy người họ đã chạy tới đây rồi, bọn họ còn ngây ngốc mà canh giữ ở tẩm thất của Vương gia, đúng là đáng chết.
“Không sao! Bổn vương là lén lút ra ngoài giải khuây, các ngươi tới đây làm gì?”
Lân vương ngồi dậy, đối với việc thuộc hạ không phát hiện ra mình lén ra ngoài, hắn chẳng hề trách bọn họ. Nếu như ngay đến việc lén lút ra ngoài mà cũng bị thuộc hạ phát hiện, thế thì hắn mới nên tức giận.
“Hồi Vương gia, ban nãy có nữ thích khách nửa đêm xông vào tẩm thất của người, thuộc hạ đuổi theo tới đây, muốn vào tra xét, lại lo…”
“Nữ thích khách? Là nàng sao?”
Trong lòng lại bắt đầu khẩn trương, có phải Tiểu Tiểu đến gặp mình, nhưng mình lại không có ở đó?
“Hồi Vương gia, là một cô nương tướng mạo bình thường, nàng ta mặc y phục nô tỳ, nhưng võ công không thấp, mấy người chúng tôi đều chưa giao thủ với nàng ta, nàng ta chạy rất mau…” Ám vệ cúi đầu, Lân vương thất vọng nói:
“Các ngươi về trước đi! Lâu vậy rồi, chắc sớm đã chạy. Bổn vương muốn yên tĩnh một lát, lát nữa cũng sẽ về!” Nằm xuống lại, trong lòng Lân vương lại thấy mất mát thêm lần nữa, là bản thân tự mình đa tình à? Sao nàng có thể lưu luyên hắn? Sao nàng có thể đến gặp hắn cơ chứ?
Tiểu Tiểu trốn ở một bên, bóng dáng nàng vốn nhỏ, ẩn thân trong bóng tối, càng làm cho người khác không nhìn thấy được. Lúc nàng nghe thấy giọng nói của Lân vương, tim nàng suýt nữa thì nhảy bật ra. Lân vương, hắn thật sự ở đây à? Kích động có chút phát run, nàng muốn gặp hắn, muốn gặp hắn ngay bây giờ!
Trước nay chưa từng giống bây giờ, nàng muốn gặp hắn như vậy, muốn nhìn thấy hắn như vậy! Nhẫn nại chờ đám ám vệ kia rời khỏi, chỉ là căn bản bọn họ chẳng hề rời đi, chỉ ẩn thân ở xung quanh viện, bảo vệ Vương gia từ xa.
Làm sao đây? Chắc là họ cho rằng mình vẫn còn ở đây, cho nên họ mới đặc biệt chú ý xung quanh căn phòng, dưới sự chăm chú của bốn cặp mắt, nàng không hể không bị phát hiện mà đi vào phòng được, nhưng bây giờ nàng còn chưa muốn để lộ thân phận, nàng chỉ muốn nhìn Lân vương một cái thôi.
Nhẫn nại chờ đợi, xem ra mình thật sự phải hiện thân dụ bọn họ rời đi, hoặc là hạ độc! Nhưng cho dù là hạ độc, cũng phải để họ tới gần mình mới được. Nếu đã không thể không bị phát hiện, vậy thì khống chế bọn họ trước cái đã.
Tiểu Tiểu đột nhiên từ chỗ tối đi ra, chạy nhanh ra phía cửa viện. Giống như những gì nàng dự liệu, mấy ám vệ đều vọt tới, vây Tiểu Tiểu lại, công kích nàng, nhưng lại không dùng đến những chiêu giết người, bọn họ muốn bắt sống nàng.
Như vậy càng tốt, ngọc thủ phẩy một cái, bột thuốc vô sắc vô vị từ từ tản ra xung quanh, chớp mắt, mấy người họ liền cả kinh trợn to mắt:
“Cô dùng độc?”
“Ha ha, đúng đó. Đánh không lại các người, đương nhiên là dùng độc rồi… đứa ngu mới đi làm mấy chuyện tốn công tốn sức…”
Trong lúc đắc ý lời còn chưa nói xong, Tiểu Tiểu đã rơi vào sự ôm áp của một người, ấm ấm, nóng nóng, hắn gấp gáp nói:
“Ban nãy ta cò đang nghĩ, chắc là nàng, nhất định là nàng. Tiểu Tiểu, là nàng sao? Nàng đến gặp ta à?”
Không cần nhìn mặt nàng, chỉ riêng mấy lời nói nghịch ngợm kia, tuy không giống với giọng nói lúc trước của nàng, nhưng hắn biết, đấy là nàng!
Không có nguyên nhân, trực giác của hắn cho rằng, đấy chính là nàng.
Ôm vào lòng, trên người nàng vẫn có mùi hương nhàn nhạt khiến mình trầm mê kia, ngay đến người của nàng, vẫn giống như lúc mình rời đi, thích hợp hắn ôm đến thế, cứ như hai người họ vốn cùng một thể vậy.
“Ngài nhận lầm người rồi!”
Muốn gặp hắn, nhưng lại không muốn nhận hắn. Bây giờ vẫn chưa phải lúc, khi thời điểm đến, nàng sẽ nhận hắn. Tiểu Tiểu biết nàng hôm nay, tướng mạo giọng nói đều đã thay đổi, làm sao hắn có thể nhận ra mình được chứ?
“Ha ha…” Đầu hắn choáng váng, sắp ngã xuống, nhưng cái tay ôm nàng vẫn không buông lỏng, ngược lại càng chặt hơn. Khó lắm