Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3473 lượt.
nương, thời gian nô tài ra ngoài đã lâu, nô tài về trước đây, bằng không, bị Hoàng thượng bắt được thì phiền phức lắm…”
Tiểu Tiểu nhìn ông ta, có lẽ ông ta thật sự không biết gì hết, nhưng cầm được cuốn sổ này, cũng coi như ông ta đã tận lực rồi.
“Hỷ công công, chuyện hôm nay, ngàn vạn lần không thể nói với Hoàng thượng, cũng không thể nói cho bất kì ai, ngươi cẩn thận chút nhé!”
Tuân thủ lời hứa, đương lúc ông ta cầm cuốn sổ này đến cho mình, thì Tiểu Tiểu đã xem ông ta như người của mình rồi, bảo bọc, quan tâm ông ta là chuyện bình thường.
“Nô tài đa tạ nương nương!”
Sau khi cung kính hành lễ xong, Hỷ công công cảm động cáo lui. Lời ban nãy, ông hiểu, nương nương đã xem mình như người của nàng ta rồi, hơn nữa còn quan tâm đến ông nữa đấy.
Cửa phòng mở ra khép lại, Hoa Nguyên và Từ ma ma đi vào, Tiểu Tiểu đem cuốn sổ giấu vào trong tay áo, nhàn nhã uông trà.
“Nương nương!” Hai người cung kính đứng đó, Tiểu Tiểu cười cười:
“Hỷ công công đi rồi, bổn cung trở về đánh một giấc nữa, đã đến giờ này rồi, chắc không ai đến nữa đâu ha?”
“Nương nương…” Từ ma ma kêu một tiếng, Tiểu Tiểu quay đầu nhìn bà ta: “Còn chuyện gì nữa không? Từ ma ma?”
“Nương nương, người vẫn nên đợi một lát, dùng xong bũa rồi hẵng ngủ nhé?”
Sắc trời đã không còn sớm, nương nương ngủ lúc này, ai mà biết tới khi nào mới dậy nổi? Đến lúc đó, bữa tối làm sao mà ăn?
“Ừm, được thôi!”
Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ thấy cũng có lý: “Thế thì truyền thiện trước đi!”
Từ ma ma đi ra ngoài lo liệu, giờ đây trong phòng chỉ còn sót lại Tiểu Tiểu và Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu thấy Hoa Nguyên có chút khẩn trương, nàng cười nói:
“Hoa Nguyên, cô lại chẳng phải là quen biết ta lần đầu, cô khẩn trương gì chứ? Cô hẳn là biết cách làm người của ta, thủ đoạn của ta, chỉ cần cô không phản bội ta, ta sẽ không bạc đãi cô đâu.”
“Nương nương, nô tỳ biết. Nô tỳ không phải cố ý, chuyện của nô tỳ, nương nương không cần phải để bụng, nô tỳ là nhất thời hồ đồ…”
Từ khi ra ngoài, Hoa Nguyên liền bắt đầu lo lắng, hôm đó khi nàng quỳ xuống, thái độ của Tiểu Tiểu có biến hóa, nàng cũng đã cảm nhận được. Lúc đó, chỉ nghĩ phải báo thù cho đứa bé chưa ra đời kia ra sao, cho nên mới cầu xin nương nương như thế, khi đó thật sự là quá lỗ mãng.
“Hoa Nguyên, ta hiểu tâm tình của cô, đừng để trong lòng nữa. Dù sao thi ta cũng chỉ là thuận tiện mà làm thôi. Được rồi, chuyện tên gọi, cô cũng dừng để ý, sớm muộn cũng có một ngày, bổn cung sẽ sửa lại tên cho cô.” Hoàng thượng khi đó, đúng là tuyệt tình. Bây giờ nghĩ lại, Tiểu Tiểu còn thấy lạnh lòng, may mà lúc đó không phải nhắm vào mình, nếu như là mình, nói không chừng sẽ giết Hoàng thượng luôn cho xong chuyện.
“Nương nương, một cái tên thôi mà, nô tỳ thật sự không để bụng, nương nương không cần phải bận lòng!” Hoa Nguyên thấp giọng nói, tiếng nói rất bình tĩnh, dường như hai ngày nay nàng ta đã nghĩ thông suốt rồi vậy.
“Hoa Nguyên, cô hận hắn không?”
Thăm dò nhìn về phía Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu nhớ tới thứ bột thuốc mà lúc đầu Điểm Điểm ném ra ngoài, nếu như Hoa Nguyên muốn, nàng có thể giúp nàng ta có lại được tình yêu của Hoàng thượng.
“Có một chút. Lúc đầu tôi nghĩ, gặp tôi rồi, hắn sẽ có biểu tình gì? Có phải sẽ có chút kích động, có chút cao hứng hay không….nhưng mà, đấy cũng chỉ là ảo tưởng của tôi thôi, hắn đối với tôi, đúng thật là tuyệt tình. Thật ra như vậy cũng tốt, chà đạp tôi như vậy, tuyệt tình với tôi như vậy, tôi cũng có thể hoàn toàn chết tâm với hắn rồi…”
Nếu đã chết tâm rồi, tại sao cô còn phải rơi lệ? Nếu đã buông xuống rồi, tại sao cô còn phải đau lòng? Nếu hận hắn, tại sao trong lòng cô vẫn lưu luyến thế chứ?
“Hoa Nguyên, ta nói nè, nếu như cho cô cơ hội, cô có muốn nắm lấy, có nguyện ý yêu hắn không?”
Than nhẹ một tiếng, Tiểu Tiểu biết Hoa Nguyên không cam tâm, nếu thật sự không buông xuống được, nàng nguyện ý thành toàn cho Hoa Nguyên.
“Sẽ không, vận mệnh của tôi, cũng là vận mệnh của đại đa số phụ nữ trong hậu cung. Nương nương, cho dù người có cho tôi cơ hội, tôi cũng không muốn tương ngộ với Hoàng thượng nữa, tôi muốn đi, tôi muốn ở bên cạnh người, đợi người đưa tôi xuất cung!”
Nhẫn nhịn nước mắt, đây là quyết định của nàng.
“Được, ta sẽ thành toàn cho cô.”
Hoàng thượng, cũng có khả năng là cha của Điểm Điểm. Nhưng nếu thật sự như thế, Tiểu Tiểu có thể ở bên hắn hay không? Tiểu Tiểu không biết, chỉ là từ trong chuyện của Hoa Nguyên, nàng biết, tình yêu của đế vương thật sự là không thể dựa vào được.
……………
Nửa đêm triền miên, cứ như đang nằm mơ vậy. Trong mơ, hắn không phân rõ nàng có phải là thật hay không. Nhưng mộng cảnh thực thế kia, ngọt ngào thế kia. Khi tỉnh lại, bên cạnh trống trơn, không có dấu vết của giai nhân.
“Tiểu Tiểu…”
Tê tâm liệt phế gọi một tiếng, Lân vương vô thần ngửi hương vị thuộc về nàng ở trong căn phòng. Cúi đầu xuống, nhìn mấy vết cào nhiều vô số kể trên người mình, đấy cũng là kiệt tác của nàng…
Tại sao, tất cả những gì trong mộng vẫn còn đây, chỉ riêng hình bóng của nàng lại không ở bên cạnh mình?
Q