XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3004 lượt.

?”
“Hoa Nguyên, thật ra rất đơn giản, ta chỉ bỏ thêm ít thứ trong canh của bọn họ, kết quả là hắn cùng với cái đám lang thang đi cùng hắn đấy, đêm đó đau bụng đau đến suýt chết. Nhưng thuốc mà ta hạ với bọn họ, rất có nhân tính, rất chiếu cố tới họ…thuốc mà hạ cho họ cũng rất có nguyên tắc, dù là thuốc xổ, cũng rất có kĩ xảo, khó chịu muốn chết nhưng sẽ không để họ thải cho tới chết.”
Vừa lòng nhìn dáng vẻ run sợ của bọn họ, Tiểu Tiểu nhạt giọng nói:
“Không phải Hỷ công công vẫn còn đang ở bên ngoài đợi bổn cung hay sao? Các ngươi mau chóng giúp bổn cung chuẩn bị, ông ta tìm ta nhất định là có việc quan trọng. Phải mau chóng ra đó, bằng không ông ta sẽ trách tội các ngươi.”
Chỉnh trang lại lần nữa, Tiểu Tiểu dẫn đầu đi ra ngoài sảnh, Hỷ công công thấy mấy người Tiểu Tiểu đi ra, vội cúi đầu:
“Nương nương, cuối cùng người cũng đi ra rồi…”
“Hỷ công công, cái gì gọi là ‘cuối cùng ta cũng đi ra rồi’? Chẳng lẽ thời gian ngươi ở đây đợi bổn cung đã lâu lắm rồi à?” Sau khi Tiểu Tiểu ngồi xuống, buồn cười nhìn ông ta, Hỷ công công vội vàng xua tay:
“Nương nương hiểu lầm rồi, nô tài mới tới, mới tới thôi! Nô tài đâu có đợi nương nương, không có…”
Từ ma ma khó hiểu nhìn cái dáng vẻ lấy lòng kia của Hỷ công công, hình như ông ta thật sự rất sợ vị nương nương này?
“Ồ, vậy sao? Hỷ công công, hôm nay ngươi đến đây là có chuyện muốn nói với bổn cung à?”
Tiểu Tiểu vuốt ve ly trà trên bàn, vẻ mặt vô hại nhìn Hỷ công công, Hỷ công công vội vã đi lên phía trước, nói với bọn người Hoa Nguyên:
“Các ngươi lui xuống trước đi!”
Hoa Nguyên và Từ ma ma nhìn nhau, bọn họ cùng lúc nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu phất phất tay, hai người mới cẩn thận mà lui ra, săn sóc đóng cửa lại, giúp Tiểu Tiểu canh giữ ở gần cửa.
“Được rồi, Hỷ công công! Có gì thì nói được rồi đó?” Ngẩng đầu nhìn Hỷ công công một cái, Hỷ công công cười thần bí, từ trong tay áo lấy ra một cuốn sổ, cung cung kính kính đưa vào trong tay Tiểu Tiểu:
“Nương nương, đây là thứ mà người cần, bên trong là toàn bộ danh sách tất cả những người có mặt đêm đó, không biết nương nương còn căn dặn gì nữa không?”
Nương nương cần cái này làm gì, Hỷ công công thật sự rất tò mò, nhưng ông không dám hỏi, cũng không đơn thuần chỉ là sợ nương nương tức giận, mà là sợ nương nương sẽ giao nhiệm vụ càng khó hơn nữa cho mình.
“Hỷ công công, ngươi không tò mò sao? Bổn cung cần số tên này để làm gì?”
Khẽ hớp một ngụm trà, Tiểu Tiểu lạnh lùng hỏi. Muốn đi hả? Ta còn chưa hỏi xong, làm sao có thể để ngươi đi được cơ chứ?
“Nương nương, việc của chủ tử, nô tài sao dám tò mò…không tò mò, không tò mò tẹo nào hết…” Theo thói quen, Hỷ công công lùi về sau một bước, Tiểu Tiểu cười nhẹ nói:
“Nhưng mà, bây giờ bổn cung muốn nói nguyên nhân cho ngươi đấy? Đứa bé trai không lâu trước, ngươi còn nhớ chứ?”
“Nương nương, ý người là…Điểm Điểm…” Hỷ công công kinh ngạc há miệng, vì đứa trẻ kia đáng yêu quá, cũng bời vì tên của nó rất có cá tính, cộng thêm việc Hoàng thượng không lúc nào là không nhắc tới nó, cho nên, đối với đửa trẻ kia, ông nhớ rất rõ.
“Ừm, trí nhớ của Hỷ công công thật khá, bổn cung nói cho ngươi, Điểm Điểm có liên quan đến những người trong cuốn sổ này…” Nếu Hỷ công công vẫn luôn đi theo bên cạnh Hoàng thượng, khi Tiểu Tiểu nói ra ngọn nguồn sự việc, Hỷ công công đương nhiên sẽ có chút khẩn trương. Tiểu Tiểu chính là đánh vào ý này, bây giờ nàng chỉ có thể dùng cách loại trừ, loại trừ từng người từng người một trên danh sách, người sót lại cuối cùng thì chính là cha của Điểm Điểm.
“Cái gì….Nương nương nói thật sao…?” Tuyệt đối là một tin tức có tính bùng nổ, chẳng trách Điểm Điểm lại giống với mấy người Hoàng thượng đến thế, thì ra…
“Đương nhiên là thật rồi, mẹ của Điểm Điểm là bạn tốt của bổn cung, chính là tại yến thọ của Thái hậu vào năm năm trước mà mang thai Điểm Điểm…”
Tiểu Tiểu khẽ nói, chỉ thấy sắc mặt của Hỷ công công đột nhiên trắng bệch, ông ta run rẩy đứng đó, y như lá rụng trời thu vậy, đáng thương lắm thay…
“Nương nương, thế bây giờ nàng ta…chết rồi…hả?”
Chuyện đêm hôm đó, tình hình cụ thể thì Hỷ công công không biết, đấy là điều cấm kị của hoàng cung. Nhưng đứa trẻ ra đời, lại không ở cạnh mẹ ruột của mình, có phải vị mẫu thân kia đã gặp phải chuyện bất trắc gì rồi không?
“Ừ, Hỷ công công biết chuyện tối hôm đó?”
Cứ tạm thời nguyền rủa bản thân một chút đi, Tiểu Tiểu trả lời, dù sao thì mình vẫn sống khỏe mạnh, tạm thời để Hỷ công công hiểu lầm một chút cũng tốt.
“Nô tài không biết. Tối đó đúng là có xảy ra chuyện, nhưng người biết sự tình thì đều đã bị diệt khẩu cả rồi…” Hỷ công công vẫn run rẩy, giọng điệu kinh sợ ấy, không giống như đang nói dối.
“Nhưng ngươi có biết, người xảy ra chuyện là vị hoàng tử nào?” Tiểu Tiểu hỏi ngay, không phải nàng tàn nhẫn, chỉ là nàng muốn mau chóng làm rõ vấn đề này. Chỉ có làm rõ rồi, thì nàng mới có thể làm tất cả những gì mình muốn làm.
“Nô tài không biết, bởi vì tối đó tất cả các vị hoàng tử đều xảy ra chuyện…”
Thở hắt một hơi, Hỷ công công nói: “Nương